LUẬT CƠ BẢN CỘNG HÒA LIÊN BANG ĐỨC
Điều 87 Các lĩnh vực thuộc sự điều hành trực tiếp Liên bang]
(1) Quản lý ngành ngoại giao, tài chính liên bang và theo quy định của Điều 89, quản lý đường thủy và vận chuyển Liên bang phải được thực hiện bởi các cơ quan hành chính Liên bang qua cơ quan hành chính các cấp. Một đạo luật liên bang có thể thiết lập các cơ quan cảnh sát, biên giới liên bang, các cơ quan phục vụ thông tin và truyền thông, cảnh sát, cảnh sát hình sự, thu thập dữ liệu cho mục đích bảo vệ Hiến pháp và bảo vệ chống lại các hoạt động trong lãnh thổ Liên bang gây
nguy hại cho lợi ích bên ngoài Cộng hòa Liên bang Đức thông qua việc sử dụng vũ lực hoặc chuẩn bị sử dụng vũ lực.
(2) Các tổ chức bảo hiểm xã hội có thẩm quyền vượt ra ngoài lãnh thổ của một Bang duy nhất được quản lý như các doanh nghiệp liên bang theo quy định của Pháp luật. Các tổ chức bảo hiểm xã hội có thẩm quyền vượt ra ngoài lãnh thổ của một Bang nhưng không quá 3 Bang, bất kể câu đầu tiên của khoản này, được quản lý như các doanh nghiệp của Bang theo quy định của pháp luật, nếu các Bang liên quan có quy định cụ thể Bang nào thực hiện thẩm quyền giám sát.
(3) Ngoài ra, các cơ quan tự trị liên bang cao hơn cũng như các doanh nghiệp và các tổ chức liên bang theo quy định của pháp luật có thể được thành lập bởi một luật liên bang về các vấn đề mà Liên bang có quyền lập pháp. Khi Liên bang phải đối diện với trách nhiệm mới liên quan đến những vấn đề mà nó có quyền lập pháp, các cơ quan liên bang ở cấp trung gian và cấp thấp có thể được thành lập trong trường hợp nhu cầu cấp thiết với sự đồng ý của Thượng viện và của đa số thành viên Hạ viện.
Điều 87a [Các lực lượng vũ trang]
(1) Liên bang sẽ thành lập các Lực lượng vũ trang vì các mục đích quốc phòng. Quân số và cơ cấu tổ chức tổng quát của nó phải được thể hiện trong ngân sách.
(2) Ngoài việc quốc phòng, các Lực lượng vũ trang chỉ có thể được sử dụng trong phạm vi Hiến pháp Liên bang cho phép rõ ràng.
(3) Trong một tình trạng phòng vệ hoặc tình trạng khẩn cấp, các Lực lượng vũ trang có quyền bảo vệ tài sản dân sự và thực hiện các chức năng kiểm soát giao thông đến mức độ cần thiết để thực hiện nhiệm vụ quốc phòng của họ. Hơn nữa, trong một tình trạng phòng vệ hoặc tình trạng khẩn cấp, các lực lượng vũ trang cũng có thể được ủy quyền hỗ trợ cảnh sát để bảo vệ tài sản dân sự; trong trường hợp này, các Lực lượng vũ trang phải phối hợp với các cơ quan chức năng.
Hiến pháp Cộng hòa Liên bang Đức, 1949 | 295
(4) Nhằm tránh một mối nguy hiểm sắp xảy ra đối với sự tồn tại hoặc trật tự tự do dân chủ cơ bản của Liên bang hoặc của một Bang, Chính phủ Liên bang, nếu hội đủ các điều kiện nêu tại khoản (2) Điều 91 và nếu lực lượng cảnh sát, Cảnh sát Biên giới Liên bang không đủ khả năng, có thể sử dụng các lực lượng vũ trang để hỗ trợ cảnh sát và Cảnh sát Biên giới Liên bang trong việc bảo vệ tài sản dân sự và đấu tranh chống quân nổi dậy vũ trang có tổ chức. Hành động đó của các Lực lượng vũ trang sẽ phải chấm dứt nếu Hạ viện hoặc Thượng viện có yêu cầu.
Điều 87b [Quốc phòng Liên bang]
(1) Cơ quan Quốc phòng Liên bang sẽ được triển khai như một cơ quan hành chính liên bang với bộ máy hành chính của mình. Cơ quan này có thẩm quyền về các vấn đề nhân sự và bảo đảm nhu cầu mua sắm của các Lực lượng vũ trang. Trách nhiệm liên quan đến lương bổng cho những người bị thương hoặc thi công xây dựng công trình có thể được giao cho Cơ quan Quốc phòng Liên bang bằng một đạo luật liên bang với sự đồng ý của Thượng viện. Bất kỳ luật nào trao quyền cho Cơ quan Quốc phòng Liên bang can thiệp vào quyền của các bên thứ ba cũng cần sự đồng ý như vậy; yêu cầu này, tuy nhiên, không được áp dụng trong trường hợp các luật về vấn đề nhân sự.
(2) Ngoài ra, các luật liên bang liên quan đến quốc phòng, bao gồm tuyển người thực hiện nghĩa vụ quân sự và bảo vệ dân thường, có thể, với sự đồng ý của Thượng viện, quy định rằng chúng được thực thi toàn bộ hoặc một phần, bởi cơ quan hành chính liên bang với bộ máy hành chính của mình hoặc bởi các Bang theo ủy quyền của Liên bang. Nếu luật đó được thực hiện bởi các Bang theo ủy quyền liên bang, họ có thể, với sự đồng ý của Thượng viện, quy định rằng các quyền hạn thuộc về Chính phủ Liên bang hoặc cơ quan có thẩm quyền cao nhất của Liên bang theo Điều 85 được chuyển toàn bộ hoặc một phần cho chính quyền liên bang cao nhất; trong trường hợp này, luật có thể quy định rằng các cơ quan đó không cần phải có sự đồng ý của Thượng viện
trong việc ban hành quy định hành chính chung theo câu đầu tiên của đoạn (2) Điều 85.
Điều 87c [Quản lý sản xuất và sử dụng năng lượng hạt nhân]
Các luật ban hành theo đoạn 14 của khoản (1) Điều 74 có thể, với sự đồng ý của Thượng viện, quy định rằng chúng sẽ được thực hiện bởi các Bang theo ủy quyền của liên bang.
Điều 87d [Quản lý vận tải hàng không]
(1) Quản lý giao thông vận tải hàng không được thực hiện bởi chính quyền liên bang. Dịch vụ định vị hàng không cũng có thể thực hiện bởi các nhà cung cấp dịch vụ tư nhân được ủy quyền phù hợp với luật của Cộng đồng châu Âu.
(2) Bằng một đạo luật liên bang với sự đồng ý của Thượng viện, trách nhiệm quản lý vận tải hàng không có thể được ủy quyền cho các Bang bởi Liên bang.
Điều 87e [Quản lý đường sắt liên bang]
(1) Quản lý đường sắt liên bang được thực hiện bởi chính quyền liên bang. Trách nhiệm quản lý vận tải đường sắt có thể được phân cấp bởi một đạo luật liên bang cho các Bang thực hiện.
(2) Liên bang không phải chịu trách nhiệm quản lý vận tải đường sắt, theo đạo luật liên bang đã quy định, ngoài những việc liên quan đến đường sắt liên bang.
(3) Đường sắt liên bang hoạt động như các doanh nghiệp theo quy định của pháp luật. Chúng tiếp tục là tài sản của Liên bang trong phạm vi liên quan đến việc xây dựng, bảo trì và hoạt động của các tuyến đường. Việc chuyển nhượng cổ phần của liên bang trong các doanh nghiệp này theo câu thứ hai của khoản này được thực hiện theo một đạo luật; Liên bang sẽ giữ lại cổ phần lớn. Các chi tiết sẽ được quy định bởi luật liên bang.
Hiến pháp Cộng hòa Liên bang Đức, 1949 | 297
(4) Liên bang có trách nhiệm đảm bảo rằng trong việc phát triển và duy trì hệ thống đường sắt liên bang cũng như trong việc cung cấp dịch vụ của hệ thống này, ngoài các dịch vụ vận tải hành khách địa phương, cần có sự quan tâm đến lợi ích và đặc biệt là nhu cầu giao thông của công chúng. Các chi tiết được quy định bởi luật liên bang.
(5) Các luật ban hành phù hợp với khoản (1) đến khoản (4) Điều này đòi hỏi phải có sự đồng ý của Thượng viện. Cũng cần có sự đồng ý của Thượng viện đối với các luật liên quan đến giải thể, sáp nhập, phân chia các doanh nghiệp đường sắt liên bang, việc chuyển giao các tuyến đường sắt liên bang cho bên thứ ba, hoặc từ bỏ các tuyến như vậy, hoặc việc làm ảnh hưởng đến các dịch vụ vận tải hành khách địa phương.
Điều 87f [Bưu chính và viễn thông]
(1) Phù hợp với một đạo luật liên bang được sự đồng ý của Thượng viện, Liên bang chịu trách nhiệm đảm bảo sự tiện dụng và chất lượng của dịch vụ bưu chính và viễn thông trên toàn lãnh thổ liên bang.
(2) Các dịch vụ nêu tại khoản (1) Điều này được quy định như là một vấn đề của doanh nghiệp tư nhân kế thừa Deutsche Bundespost (Công ty Bưu chính Đức) và bởi các nhà cung cấp dịch vụ tư nhân khác. Thẩm quyền trong lĩnh vực bưu chính viễn thông được trao cho cơ quan hành chính liên bang.
(3) Không phụ thuộc vào câu thứ hai của khoản (2) Điều này, liên bang thông qua các cơ quan liên bang theo quy định của pháp luật thực thi trách nhiệm liên quan đến công ty kế thừa Deutsche Bundespost theo quy định của luật liên bang.