CÁC QUY ĐỊNH CHUYỂN TIẾP

Một phần của tài liệu Ebook tuyển tập hiến pháp của một số quốc gia phần b c nxb hồng đức (Trang 123 - 141)

LUẬT CƠ BẢN CỘNG HÒA LIÊN BANG ĐỨC

Điều 99 Tranh chấp về hiến pháp trong Bang]

XI. CÁC QUY ĐỊNH CHUYỂN TIẾP

Điều 116 [Định nghĩa “người Đức” - Phục hồi quyền công dân]

(1) Trừ khi có một luật quy định khác, một người Đức theo nghĩa nghĩa của Luật Cơ bản này là một người có tư cách công dân Đức hoặc người đã được chấp nhận vào lãnh thổ Đế chế Đức (German Reich) tính đến ngày 31 tháng 12 năm 1937 như một người tị nạn hoặc người bị trục xuất có gốc Đức hoặc là vợ chồng hoặc con cháu của người đó.

(2) Những người vốn là công dân Đức giữa khoảng thời gian từ ngày 30 tháng 1 năm 1933 đến ngày 8 tháng 5 năm 1945 đã bị tước đoạt tư cách công dân do căn cứ các lý do chính trị, chủng tộc hoặc tôn giáo, và con cháu của họ, sẽ được phục hồi tư cách công dân khi có đơn đề nghị.

Họ sẽ được coi là chưa bao giờ bị tước tư cách công dân nếu đã xác lập nơi cư trú ở Đức sau ngày 8 tháng 5 năm 1945 và không thể hiện ý chí ngược lại.

Điều 117 [Đình chỉ hiệu lực của hai quyền cơ bản]

(1) Luật không phù hợp với khoản (2) Điều 3 của Luật Cơ bản này sẽ còn hiệu lực cho đến khi được sửa lại cho hợp với quy định, nhưng không muộn hơn ngày 31 tháng 3 năm 1953.

Hiến pháp Cộng hòa Liên bang Đức, 1949 | 325

(2) Những luật hạn chế tự do đi lại do tình hình thiếu hụt nhà ở hiện nay sẽ còn hiệu lực cho đến khi bị bãi bỏ bởi một luật liên bang.

Điều 118 [Phân định ranh giới mới của Baden và Württemberg]

Việc phân chia lãnh thổ bao gồm Baden, Württemberg - Baden và Württemberg - Hohenzollern thành các Bang có thể được sửa đổi, mà không liên quan đến các quy định của Điều 29, theo thỏa thuận giữa các Bang có liên quan. Nếu không đạt được sự đồng ý, việc sửa đổi được thực hiện bởi một luật liên bang, luật đó có quy định một cuộc trưng cầu tư vấn.

Điều 118a [Phân định ranh giới mới của Berlin và Brandenburg]

Việc phân chia lãnh thổ bao gồm Berlin và Brandenburg vào thành các Bang có thể được sửa đổi, mà không liên quan đến các quy định của Điều 29, bởi thỏa thuận giữa hai Bang với sự tham gia của những người dân có quyền bỏ phiếu.

Điều 119 [Người tị nạn và người bị trục xuất]

Trong các vấn đề liên quan đến người tị nạn và người bị trục xuất, đặc biệt khi liên quan đến sự phân bổ giữa các Bang, Chính phủ Liên bang, với sự tán thành của Thượng viện, có thể ban hành các văn bản quy phạm đối với các vấn đề chưa có luật liên bang quy định. Liên quan đến điều này, Chính phủ Liên bang có thể được ủy quyền ban hành những hướng dẫn mang tính cá biệt đối với những trường hợp cụ thể. Trừ khi do áp lực thời gian, những hướng dẫn như vậy được gửi đến các cơ quan cao nhất của Bang.

Điều 120 [Chi phí chiếm đóng - chiến phí]

(1) Liên bang sẽ chi trả chi phí chiếm đóng và những nghĩa vụ tài chính trong nước và ngoài nước do hậu quả chiến tranh mà luật liên bang quy định cụ thể. Trong trường hợp nghĩa vụ tài chính do chiến tranh đã được quy định bởi luật liên bang vào hoặc trước ngày 1 tháng 10 năm 1969, Liên bang và các Bang phải chi trả các phí tổn theo tỷ lệ

được thiết lập bởi luật liên bang. Trong trường hợp nghĩa vụ tài chính do chiến tranh là chưa được hoặc vẫn không được quy định bởi luật liên bang vào hoặc trước ngày 1 tháng 10 năm 1965, đã được các Bang, các cộng đồng (hiệp hội cộng đồng), hoặc các đơn vị khác thực hiện các chức năng của Bang hoặc cộng đồng cung cấp, Liên bang không có nghĩa vụ chi trả chúng sau ngày đó. Liên bang sẽ chịu trách nhiệm trợ cấp các chi phí an sinh xã hội, bao gồm cả bảo hiểm thất nghiệp và trợ cấp xã hội cho những người thất nghiệp. Sự phân bổ nghĩa vụ tài chính do chiến tranh giữa Liên bang và các Bang được thi hành theo quy định của khoản này không làm ảnh hưởng đến bất kỳ luật nào về việc đòi bồi thường hậu quả của chiến tranh.

(2) Các khoản thu được chuyển tới Liên bang vào cùng thời điểm nó thừa nhận trách nhiệm về các khoản chi phí nêu tại Điều này.

Điều 120a [Thi hành nghĩa vụ bồi thường]

(1) Các luật được ban hành nhằm thi hành việc bồi thường thiệt hại quá khứ, với sự tán thành của Thượng viện, có thể quy định rằng việc bồi thường được thực hiện một phần bởi Liên bang và một phần bởi các Bang theo ủy thác của Liên bang, và các quyền liên quan trao cho Chính phủ Liên bang và các cơ quan có thẩm quyền cao nhất của liên bang theo Điều 85 sẽ được trao toàn bộ hoặc một phần cho Cục Bồi thường Liên bang. Khi thực thi quyền hạn, Cục Bồi thường Liên bang không cần phải có sự tán thành của Thượng viện, ngoại trừ trường hợp khẩn cấp, những hướng dẫn của nó được gửi đến cơ quan thẩm quyền Bang cao nhất (Cục Bồi thường Bang).

(2) Câu thứ hai của khoản (3) của Điều 87 không bị ảnh hưởng bởi quy định này.

Điều 121 [Định nghĩa “đa số thành viên”]

Theo nghĩa của Luật Cơ bản này, đa số thành viên của Thượng viện và đa số thành viên của Hội nghị Liên bang là số đông số lượng các thành viên được quy định cụ thể bởi luật.

Hiến pháp Cộng hòa Liên bang Đức, 1949 | 327

Điều 122 [Ngày chuyển giao quyền lập pháp]

(1) Kể từ ngày mà Thượng viện triệu tập lần đầu tiên, các luật chỉ được ban hành bởi các cơ quan lập pháp được thừa nhận bởi Luật Cơ bản này.

(2) Các cơ quan lập pháp và các tổ chức tham gia quá trình lập pháp với tư cách tham vấn mà thẩm quyền hết hạn theo khoản (1) Điều này sẽ được giải tán vào ngày đó.

Điều 123 [Tiếp tục áp dụng pháp luật có từ trước]

(1) Luật có hiệu lực trước khi Thượng viện triệu tập lần đầu tiên sẽ duy trì hiệu lực chừng nào nó không xung đột với Luật Cơ bản này.

(2) Tuân thủ các quyền và sự phản đối của các bên quan tâm, những điều ước được ký kết bởi Đế chế Đức có liên quan đến những vấn đề trong phạm vi thẩm quyền lập pháp của các Bang theo Luật Cơ bản này vẫn có hiệu lực, miễn là chúng đang và tiếp tục có giá trị theo các nguyên tắc chung của luật pháp, cho đến khi những điều ước mới được ký kết bởi các nhà chức trách có thẩm quyền theo Luật Cơ bản này, hoặc cho đến khi chúng được chấm dứt theo cách khác như các điều khoản quy định.

Điều 124 [Tiếp tục áp dụng luật trong phạm vi quyền lập pháp tuyệt đối]

Luật về các vấn đề thuộc quyền lập pháp tuyệt đối của Liên bang sẽ trở thành luật liên bang trong các lĩnh vực mà nó được áp dụng.

Điều 125 [Tiếp tục áp dụng luật trong phạm vi quyền lập pháp song trùng]

Luật về các vấn đề thuộc về quyền lực lập pháp song trùng của Liên bang sẽ trở thành luật liên bang trong các lĩnh vực mà nó được áp dụng:

1. Trong phạm vi nó được áp dụng thống nhất trong một hoặc nhiều khu vực chiếm đóng;

2. Trong phạm vi nó là luật mà luật của Đế chế cũ đã được sửa đổi kể từ ngày 8 tháng 5 năm 1945.

Điều 125a [Tiếp tục áp dụng luật liên bang – Sự thay thế bởi luật Bang]

(1) Luật được ban hành như luật liên bang nhưng theo hiệu lực của việc sửa đổi, bổ sung khoản (1) Điều 74, việc chèn câu thứ 7 của khoản (1) Điều 84, câu thứ hai của khoản (1) Điều 85 hoặc của câu thứ 2 khoản (2a) Điều 105, hoặc vì sự bãi bỏ điều 74A, 75 hoặc câu thứ hai của khoản (3) Điều 98 sẽ không thể được ban hành như luật liên bang nữa, tiếp tục có hiệu lực như luật liên bang. Nó có thể được thay thế bởi luật Bang.

(2) Luật được ban hành theo quy định tại khoản (2) Điều 72 mà nó có giá trị đến 15 tháng 11 năm 1994, nhưng do việc sửa đổi, bổ sung khoản (2) Điều 72 sẽ không thể được ban hành như luật liên bang nữa, duy trì hiệu lực như luật liên bang. Một luật liên bang có thể quy định rằng nó có thể được thay thế bởi luật Bang.

(3) Luật đã được ban hành như luật Bang, nhưng do việc sửa đổi, bổ sung Điều 73 sẽ không thể được ban hành như luật Bang nữa, tiếp tục có hiệu lực như luật Bang. Nó có thể được thay thế bởi luật liên bang.

Điều 125b [Tiếp tục áp dụng các luật khung - Quyền khác biệt của các Bang]

(1) Luật được ban hành phù hợp với Điều 75 như quy định đến ngày 1 tháng 9 năm 2006, và có thể được ban hành như luật liên bang thậm chí ngay cả sau ngày này, vẫn có hiệu lực như luật liên bang. Quyền hạn và nhiệm vụ của các bang khi làm luật về vấn đề này không bị ảnh hưởng. Trong các lĩnh vực được đề cập trong câu đầu tiên của khoản (3) Điều 72 các Bang có thể ban hành các quy định có những điểm khác với luật này; tuy nhiên, ở những lĩnh vực được quy định bởi các khoản 2, 5 và 6 của câu đầu tiên tại Điều 72, các Bang có thể làm như vậy chỉ khi và trong chừng mực Liên bang đã sử dụng quyền lập pháp để ban hành luật sau ngày 1 tháng 9 năm 2006, trong những lĩnh vực được

Hiến pháp Cộng hòa Liên bang Đức, 1949 | 329

quy định bởi các khoản 2 và 5 thì chậm nhất vào ngày 1 tháng 1 năm 2010, trong trường hợp theo quy định của Điều 6 thì chậm nhất là ngày 1 tháng 8 năm 2008.

(2) Các Bang có thể ban hành những quy định có điểm khác với những quy định liên bang được ban hành theo khoản (1) Điều 84 như quy định đến ngày 1 tháng 9 năm 2006, tuy nhiên, đến ngày 31 tháng 12 năm 2008, chúng có thể có điểm khác với những quy định về thủ tục hành chính chỉ khi, sau ngày 1 tháng 9 năm 2006, những quy định về thủ tục hành chính trong luật liên bang liên quan đã được sửa đổi.

Điều 125c [Tiếp tục áp dụng pháp luật trong phạm vi nhiệm vụ chung]

(1) Luật đã được ban hành theo khoản (2) Điều 91a kết hợp với đoạn 1 của khoản (1) đến ngày 1 tháng 9 năm 2006 sẽ tiếp tục có hiệu lực cho đến ngày 31 tháng 12 năm 2006.

(2) Các quy định được ban hành trong các lĩnh vực cung cấp tài chính cho giao thông đô thị và việc thúc đẩy nhà ở xã hội theo khoản (4) Điều 104a như quy định đến ngày 1 tháng 9 năm 2006 sẽ tiếp tục có hiệu lực cho đến ngày 31 tháng 12 năm 2006. Các quy định cung cấp tài chính cho giao thông đô thị đối với những chương trình đặc biệt theo khoản (1) Điều 6 của Luật cung cấp tài chính cho giao thông đô thị, cũng như các quy định khác ban hành theo quy định tại khoản (4) Điều 104a như quy định đến ngày 1 tháng 9 năm 2006, sẽ tiếp tục có hiệu lực cho đến ngày 31 tháng 12 năm 2019, miễn là không bị bãi bỏ trước đó.

Điều 126 [Xác định về việc tiếp tục áp dụng luật như luật liên bang]

Những bất đồng liên quan đến việc tiếp tục áp dụng luật như luật liên bang sẽ được giải quyết bởi Tòa án Hiến pháp Liên bang.

Điều 127 [Sự mở rộng luật đến các vùng của Pháp và đến Berlin]

Trong vòng một năm sau khi ban hành Luật Cơ bản này, Chính phủ Liên bang, với sự đồng ý của các chính quyền của các Bang liên quan, có thể mở rộng phạm vi áp dụng của bất kỳ luật nào của Khu vực kinh tế kết hợp (Combined Economic Area) đến các bang Baden, Greater Berlin, Rhineland - Palatinate và Württemberg Hohenzollern trong phạm vi nó còn hiệu lực như luật liên bang theo điều 124 hoặc 125.

Điều 128 [Thẩm quyền tiếp tục ban hành các hướng dẫn]

Đối với luật còn duy trì hiệu lực trao thẩm quyền ban hành hướng dẫn theo nghĩa của khoản (5) Điều 84, thẩm quyền này vẫn tồn tại cho đến khi có một luật khác quy định.

Điều 129 [Thẩm quyền tiếp tục ban hành các quyết định pháp lý]

(1) Đối với các quy định pháp luật còn hiệu lực như luật liên bang trao thẩm quyền ban hành văn bản quy phạm hoặc những quy tắc hành chính chung hoặc đưa ra các quyết định hành chính trong những trường hợp cá biệt, quyền hạn như vậy phải thông qua các cơ quan mà từ nay về sau có thẩm quyền về vấn đề này. Trong trường hợp nghi ngờ, Chính phủ Liên bang sẽ cùng nhất trí với Thượng viện, quyết định như vậy phải được công bố.

(2) Đối với các quy định pháp luật còn hiệu lực như luật Bang trao thẩm quyền, nó phải được thực hiện bởi các cơ quan có thẩm quyền theo quy định của luật Bang.

(3) Đối với các quy định pháp luật theo nghĩa của khoản (1) và (2) Điều này có thẩm quyền sửa đổi hoặc bổ sung các quy định hoặc ban hành các quy phạm pháp luật có hiệu lực của pháp luật, hay thẩm quyền được coi là đã hết hạn.

(4) Các quy định của khoản (1) và (2) Điều này phải áp dụng với những sửa đổi thích đáng đối với những quy định pháp luật mà dẫn

Hiến pháp Cộng hòa Liên bang Đức, 1949 | 331

chiếu đến những điều khoản không còn hiệu lực hoặc những tổ chức không còn tồn tại.

Điều 130 [Sự thuyên chuyển các cơ quan hành chính hiện tại]

(1) Các cơ quan hành chính và các tổ chức khác phục vụ hành chính công hoặc hành chính tư pháp và không dựa trên luật Bang hoặc trong những thoả thuận giữa các Bang, cũng như Liên minh Hành chính đường sắt Tây Nam Đức và Hội đồng Hành chính dịch vụ bưu điện và viễn thông cho khu vực chiếm đóng Pháp (French Occupation Zone), được đặt dưới sự kiểm soát của Chính phủ Liên bang. Chính phủ Liên bang, với sự đồng ý của Thượng viện, có trách nhiệm quy định việc chuyển giao, việc giải tán, hoặc việc phá sản chúng.

(2) Thẩm quyền kỷ luật tối cao đối với cán bộ các cơ quan hành chính và các tổ chức thuộc về Bộ trưởng Liên bang.

(3) Các tập đoàn và các tổ chức theo quy định của luật công không trực tiếp lệ thuộc vào một bang hay dựa trên những thỏa thuận giữa các bang dưới sự giám sát của chính quyền liên bang có thẩm quyền cao nhất.

Điều 131 [Những người trước đây trong bộ máy nhà nước]

Địa vị pháp lý của những người, gồm người tị nạn và người bị trục xuất, tính đến ngày 8 tháng 5 năm 1945 làm việc trong bộ máy nhà nước, đã rời vị trí vì lý do khác ngoài những lý do được công nhận bởi các quy định về công vụ hoặc những thỏa thuận tập thể, và chưa được sắp xếp lại hoặc được sử dụng ở những vị trí không tương xứng với những vị trí trước đây của họ, được quy định bởi một luật liên bang.

Điều tương tự được áp dụng với những sửa đổi đối với những người, gồm những người tị nạn và người bị trục xuất, tính đến ngày 8 tháng 5 năm 1945 đã được hưởng lương hưu và lợi ích có liên quan và những người vì lý do khác ngoài những lý do được công nhận bởi các quy định về công vụ hoặc những thỏa thuận tập thể không còn nhận được lương hưu hoặc lợi ích có liên quan đó. Cho đến khi luật liên bang thích hợp

có hiệu lực, không có khiếu nại pháp lý nào được thực hiện, trừ khi có một luật Bang quy định khác.

Điều 132 [Nghỉ hưu của công chức]

(1) Công chức và thẩm phán đang được hưởng nhiệm kỳ suốt đời khi Luật Cơ bản này có hiệu lực, có thể trong vòng 6 tháng sau khi Thượng viện triệu tập lần đầu tiên, bị đình chỉ, nghỉ hưu, hoặc thuyên chuyển tới vị trí hưởng lương thấp hơn nếu họ thiếu năng lực cá nhân hoặc chuyên môn cho những vị trí hiện tại của mình. Quy định này được áp dụng với những sửa đổi để trả lương cho công nhân viên, khác với các công chức hoặc thẩm phán, những công việc không thể bị chấm dứt tùy ý. Trong trường hợp lương của nhân viên mà việc làm có thể bị chấm dứt tùy ý, các thông báo thời hạn dài hơn so với được thiết lập bởi những thỏa thuận tập thể có thể được huỷ bỏ trong cùng thời hạn.

(2) Quy định trên không áp dụng đối với các công chức nhà nước không bị ảnh hưởng bởi các quy định về “Giải phóng khỏi Chủ nghĩa quốc xã và chủ nghĩa quân phiệt” hoặc những người được công nhận là nạn nhân của chủ nghĩa quốc xã, khi thiếu những căn cứ cá nhân quan trọng.

(3) Những người bị ảnh hưởng có thể nhờ tới các tòa án phù hợp với khoản (4) Điều 19.

(4) Các chi tiết được quy định bởi một văn bản quy phạm được ban hành bởi Chính phủ Liên bang với sự tán thành của Thượng viện.

Điều 133 [Kế thừa Cục Quản lý khu vực kinh tế kết hợp]

Liên bang kế thừa các quyền và nghĩa vụ của Cục Quản lý khu vực kinh tế kết hợp.

Điều 134 [Kế thừa tài sản Đế chế]

(1) Các tài sản của Đế chế, về nguyên tắc, trở thành các tài sản liên bang.

Một phần của tài liệu Ebook tuyển tập hiến pháp của một số quốc gia phần b c nxb hồng đức (Trang 123 - 141)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(551 trang)