1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Toi va dartagnan chua xac dinh

55 2 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 55
Dung lượng 302,73 KB

Nội dung

Toi va D''''Artagnan Tác phẩm TÔI VÀ D’ARTAGNAN Tác giả Đặng Thiều Quang Nguồn Blog của Đặng Thiều Quang Người tạo Ebook bogiadispacy nhatdq (TVE) http //thuvien ebook com MỤC LỤC Chương 1 Ta quen nhau đ[.]

Tác phẩm : TÔI VÀ D’ARTAGNAN Tác giả : Đặng Thiều Quang Nguồn : Blog Đặng Thiều Quang Người tạo Ebook : bogiadispacy - nhatdq (TVE) http://thuvien-ebook.com MỤC LỤC : Chương : Ta quen Chương : Trái tim búp bê Chương : D'artagnan hay don quixotte ? Chương : Đánh đánh Chương : Tổng sỉ vả & giữ vững lập trường Chương : Lời thầm lộ liễu Chương : Thua Thắng Chương : Bí ẩn lồi mèo - Lại ẩu đả sỉ vả Chương : Loài mèo - Mùa thi đến làm thơ (!) Chương 10 : Phượng tàn rồi, ta quen   Chương : Ta quen   Cậu ta giương hai ve chai lên nhìn tơi mỉm cười: ”Ta quen thơi!“ Có điều dường bàn tay phải cậu ta chờ đợi Thế bắt tay ”Cận thị, cười duyên, cởi mở, lịch sự“ - Tôi nghĩ nhanh Tất khập khiễng tính trang trọng buổi lễ khai giảng năm học với đám đông học sinh nô đùa ầm ĩ Người ta bảo lớn trước tuổi, tơi khơng ưa đám đơng cười hơ hố Có điều, tơi khơng ưa lời phát biểu dài ngoẵng thầy hiệu trưởng Và thật may mắn cậu ta làm quen Giờ tơi qn ”hơ hố“ ”dài ngoẵng“ ngắm ông bạn mới: Cậu ta thư sinh, mảnh khảnh, tóc cắt cao, mắt giống người Nhật Sau bắt tay, im lặng tới tận lúc Cậu ta lôi đâu xe đạp kì kị mà tơi nhanh mắt đếm ba nan hoa gãy Cịn khung xe tơi ngờ tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ Cậu ta nháy mắt vui vẻ: ”Đồ cổ - lâu có giá!“ Đám gái túm tụm góc sân trường trỏ vào cậu ta phá lên cười Cậu ta quay lại phía tơi, mặt đỏ bừng lắp ba lắp bắp: ”Nhà cậu đâu, tớ đưa cậu về, phải về“ Tơi vui vẻ nhận lời nhảy tót lên sau xe đạp kì cựu Nhà tơi gần trường, cho cậu ta cổng đầy hoa giấy Đứng vòm um tùm, cậu ta mải mê ngắm lên: ”Tuyệt vời! Tuyệt vời! Tớ thích q!“ Cậu tháo đơi kính, rút khăn mùi soa lau bảo: - Sáng mai tớ đợi cậu vòm học À quên! Tớ Quang - Đặng Thiều Quang, bố tớ đặt có chủ ý Cậu có để ý tới cụ Nguyễn Du khơng? Tớ ăn sáng phố cụ ồ! Quả thực tớ mến nàng Kiều! Thế cậu? - Hồ Thế Hưng - thường ăn sáng tờ giấy hình chữ nhật 500đ quán xôi Chúng bật cười, hiểu Khi chia tay rồi, nghĩ cậu người chơi đồ cổ - thứ đồ cổ khơng thể mua bán Thế cuối chúng tơi có trường chun Kể muộn, có cịn không Lớp 10 lớp 11, học lớp chọn Tốn trường trung học số Cịn Quang học trường số 3, lớp chọn Văn Bây vào trường chun, tơi lại lớp Tốn, cậu ta lại lớp Văn Tình bạn khơng giới hạn định lí vần thơ Cậu ta có Nguyễn Du, tơi có Thales, tự nhiên bình đẳng Thú thực tơi khơng khối ngơi trường cho Rất bạn bè cũ, lớp học thường xun có khơng khí đêm nhạc rock, học sinh muốn giọng ca Và thầy giáo - nhạc trưởng bất lực Giờ giải lao, biến thật nhanh xuống cantin Quang ln chờ tơi với nụ cười hiền lành Chúng đủ thời gian để nhấm nháp thứ Khi chng vào lớp cậu ta lại cười bảo: ”Tớ xuống địa ngục đây“ Chúng cởi mở với Cậu nói với tơi lớp cậu thật địa ngục Có lạ đâu, tơi dễ dàng hình dung hai mươi ả lớp Văn - quỉ sứ mặc áo dài trắng Và cậu ta - mì cánh, thiên thần lạc lõng Có lần tơi vào lớp cậu Tới dãy bàn thứ hai chân thị ngáng Tơi té nhào chẳng hiểu Tơi lồm cồm bị dậy phủi quần áo Nhìn đơi chân xinh xắn vừa thị ra, tơi lẩm bẩm chữa thẹn: ”Mẹ kiếp! Đôi chân đẹp năm!“ Cũng chẳng vừa, nữ chủ nhân đôi chân đáp ln: ”Câu nói hay ngày!“ Cả lớp cười ầm lên khối trá Tơi nhìn Quang, cậu ta cười - nụ cười nhầu nhò Thế nhưng, dù bọn gái lớp Văn bắt đầu có thái độ mức với tơi qua việc  vừa Tôi tiến lại dãy bàn cuối Quang Cậu ta ngồi vặn vẹo, đơi tay xoắn vào Đám gái từ tới vây quanh cậu ta, tản với mối quan tâm liên quan đến ô mai kẹo dừa - Thế nào? - Tôi hỏi cậu trước - Chẳng Bọn gái xúm lại hỏi mèo nhà tớ có lơng, ăn chuột ngày - Sao lại mèo? - Chẳng - Cậu uể oải - Có thể họ thích mèo Dào ơi! Mèo với chuột ! Câu chuyện chấm dứt Tơi nhớ lại mèo cậu Nó trắng mượt, điểm màng đen nho nhỏ, dáng mềm mại lười biếng Với vẻ lười biếng thế, chưa nếm thịt chuột lần đời Tên Leopold bọn gọi Paul cho gọn Dù khơng nói ra, tơi biết cậu u q Mấy đứa gái nhè vào để trêu cậu từ hôm cô giáo Thu Nga hỏi trước lớp: ”Em u thích dịng văn học nhất?“ Cậu ta đãng trí mà lại ú ớ: ”Thưa mèo Paul nhà em“ Tôi cậu ta, tơi ngủ gật Văn cô Thu Nga - cô dạy Văn lớp mà Bọn trai gọi cô ”chẳng hiểu sao“ Cơ có thói quen trích dẫn đoạn thơ: ”Tơi buồn chẳng hiểu tơi buồn “ để so sánh với văn học thực, văn học nước ngồi Tóm lại tiết học Trừ đặc điểm ra, cô giáo nhiều kinh nghiệm có quần áo nhã nhặn trường Bọn gái phải ghen tị với cách ăn mặc cơ, khó mà bắt chước Nó ln tốt vẻ cũ cũ, lại vừa trẻ trung, vừa nã Cô may áo màu hạt dẻ, vài đứa gái bắt chước Phải nói thẳng tơi khơng để ý tới lắm: ”ừ ăn mặc khéo, lại hay chẳng hiểu “, dạy mơn Văn học Mà tơi sợ chẳng thích thú mơn * Thế có việc xảy ra, mở đầu cho loạt việc khác Đó giải lao sau tiết Tốn, tơi lững thững bước phía cantin Bọn trai lớp Hóa đá cầu với cẳng chân gầy gị Có vài đứa chun Sinh mị mẫm bên thùng rác: chẳng nhẽ lại tìm thấy lồi dương xỉ đó, hay tìm gián thí nghiệm? Mà thơi, tới cantin Cái kiểu nhả khói thuốc mù mịt kia, thầy hiệu trưởng Nhưng tơi chẳng thấy ơng bạn q hố đâu Cậu ta chui xuống gầm bàn chăng? Hay bận trả lời lơng lồi mèo? Tơi tự trả lời mị lên lớp Văn Ở dường có điều khác lạ Khơng thấy cậu ta đâu Đám gái im lặng nhìn tơi, bạn ngáng chân tiến lại: - Cậu bị đình học - Không đùa đâu! - Tôi nghiêm mặt - Tất nhiên Cậu ta cãi lại cô Thu Nga Văn kết thu dọn sách nhà ngủ, suy nghĩ dại dột người Có thể gọi nhỉ? Hành động đẹp thập kỉ chăng? Tơi bỏ mặc câu văn hoa cầu kì cô ta chạy lớp Thật bất ngờ! Cậu ta người hiền lành mà Cãi nhau! Nghe thật to tát, chí to tướng! Có lẽ phải lại chỗ cậu Tôi kịp viết giấy xin nghỉ hai tiết lại đợi xe buýt cổng trường Cậu ta lấy xe đạp trước Tôi tưởng tượng mặt méo xệch cậu ta Có lẽ bạn cậu nói đúng! Mày thằng dại dột Tao mà thầy hiệu trưởng, tao chẳng tiếc mực kí giấy cho mày nghỉ học Tơi bấm chuông Chú mèo Paul chạy trước, cậu ta lê dép lẹt xẹt phía sau - Đừng có lên mặt - Cậu ta nói - Đừng có dạy khơn tớ Có thuốc khơng? Mẹ kiếp! Tớ thèm q! - Hừ! Cái mèo này! - Tôi nhấc Paul lên bước theo cậu ta Lúc cậu ta nhím xù lơng Con nhím rút điếu thuốc châm lửa - Cậu biết hả? Nghĩ sao? - Dại dột Hết! - Dù xảy Tớ phản đối cô Thu Nga cô lôi câu thơ ” chẳng hiểu sao“ để so sánh với tính chiến đấu văn học cách mạng Ừ uỷ mị, bế tắc, phải yên chứ! Tớ ngứa ngáy buột miệng, không hỗn láo Vả lại, tớ mến Khi có dịp, tớ nói với thực lịng, khơng có ác ý, hỗn láo sĩ diện hết - Có nghĩa cậu có ý định tốt đẹp? - Tôi châm chọc - Hừ! Thế cậu nghĩ hút thuốc với ý định tốt đẹp chứ? - Cậu lại chơi khó Cậu nhớ xem, trí truyện ”Ba người lính ngự lâm“, từ mẹ kiếp hay Và văng mẹ kiếp ầm ĩ trường Nào! Cậu đếm xem hưởng ứng điều ấy? Tóm lại khơng bàn cãi Cậu có khn mặt viên tướng trận Mà ẩu đả làm hỏng tình bạn Quang chẳng nói gì, cậu ta nhìn vào tượng Vontaire giá sách nhìn vườn sau nhà Lát sau cậu quay đầu lại quát lên với Vontaire: ”Ông cười hả?“ Thế hai thằng cười phá lên dàn hòa Tất nhiên giá sách Vontaire cười - nụ cười móm mém   Chương : Trái tim búp bê   Tơi bắt đầu thấy cậu ta khơng hồn tồn gã mì cánh biết say mê văn học Cậu ta mê phim chưởng Hong Kong ngồi vài tiếng để xem chàng gangster đeo kính đen trả thù Nói cậu chứng kiến Thiện chiến thắng Ác ư? Cái Thiện lại chàng ganster bắn địm địm chết hàng chục mạng người lí mơ hồ? Cũng khơng phải cậu thích bạo lực Những lần cậu gặp vụ đánh ngồi đường phố, cậu kéo tơi thật nhanh, tránh nhìn vào đám đơng hiếu kì quanh kẻ nằm quay lơ bất động với vài vết thương Hoặc có lần, tơi cậu bị thằng cao to học trường bên chặn lại xin đểu, cậu tái mặt sợ hãi Hơm nhà, cậu ta xem nhiều phim chưởng Vừa xem mắt cậu ta vừa ươn ướt nghiến chặt hàm Cậu ta nói với tơi rằng: ”Tớ muốn dũng cảm đáng yêu chàng ngự lâm quân d’Artagnan“ Từ gọi cậu ta d’Artagnan Tuy nhiên, thấy điều nguy hiểm cậu ta tái mào chuồn vội Sau lần bị đình học tập, tơi thấy cậu lạ, pha trị Đơi mắt người Nhật cậu hay nhìn xuống buồn buồn Nhưng với thái độ bàng quan, không để ý tới điều Cho đến lần vơ tình gặp chợ, mẹ cậu bảo tơi: ”Dạo thằng Quang Cơ thấy biếng ăn lười học Cháu xem giúp học Này! Cá cân? Ươn quá! Cô vội, cháu Này, đợi đã! Cá!“ Cô bươn bả ngồi xuống hàng cá qn tơi nhanh chóng Tất nhiên rồi! Bà mẹ mà chẳng quay chong chóng với mắm, muối, rau, cỏ Cô thấy cậu ta biếng ăn, lười học Rồi nghĩ xem lại thế, lại nghĩ nhà vừa hết gạo, phải mua vài yến, hết dầu, mì lại quên Tôi rời khỏi chợ phía nhà cậu, vừa vừa trêu ghẹo cún chạy hè phố Nhưng bọn chúng té tự ái, chúng nhìn tơi nhìn khúc gỗ ”Nhưng mà cậu ta khùng trêu chọc“ Tôi nghĩ thầm Quả thật! Cậu ta xung lên: - Tớ thế, có khác đâu? Cậu cút đi! - Tớ nghĩ cậu u - Tơi đủng đỉnh - u cóc chết à? Hay yêu Paul này? - Cậu ta hét lên kéo đuôi mèo thân yêu Chú mèo gào lên trước kiểu vuốt ve chuồn thẳng - Thật đáng tiếc - Tôi cười - Cậu tức giận, chứng tỏ cậu có giấu tớ Cậu biết đấy! Tình yêu học trò điều cấm kị Mà tớ chủ trương tự - Cậu im đi! Đồ ngốc! - Thì im! Chỉ thương mèo ! Chúng im lặng, nghĩ tới hiệu lời châm chọc Cậu ta tuôn hết Tôi không nghĩ cậu ta muốn bé trường Dát cáy có mà dám! Chắc cậu ta buồn phiền khác Tôi lờ mờ thấy cậu ta lớn lên từ đống sách, qua chuyện thực tế cậu thấy bé Phải điều làm cậu ta buồn? Cậu ta say mê nhân vật mạnh mẽ lại sợ hãi bị bắt nạt Cậu ta kể nghe năm lớp 10, cậu khóc lớp thằng bạn đùa tay Nếu mổ xẻ đầu cậu ra, thấy chứa Khơng gia đình, Oliver Twist, David Copperfield truyện có cậu bé đa sầu đa cảm với tâm hồn sáng Hoặc nhìn kĩ thấy Mozart, Chopin, Paganini toàn vĩ nhân buồn bã bất hạnh Đặc biệt Andersen, ông gieo vào đầu cậu ta điều đẹp đẽ đời Cần phải kể đến bé Nil Hergoksson, với trí tưởng tượng cậu Nil bám cổ ngỗng bay khắp đất nước Thụy Điển Tơi nhìn thấy tất sách phịng cậu cịn vơ số cất gác xép, toàn sách hay q giá Có thể thấy gầm giường cậu, Victor Hugo nghiêm nghị, xó tủ có Lev Tolstoi càu nhàu Tóm lại, nhà cậu kho sách quí giá, với tư tưởng đồ sộ đại văn hào, thi hào, nhạc sĩ, hoạ sĩ Bố cậu giáo viên dạy Văn, điều lí giải tất thứ đồ sộ nhà cậu Thật đáng ghen tị với đầu cậu cậu khoe đọc hết tiểu thuyết Chúng im lặng lâu, tơi nhìn cậu chờ đợi Thật sốt ruột! Đơi kính mờ nước Đọc vào! Rồi cận lịi ra, mang tiếng mì cánh Khi chờ chán, bắt đầu ngáp vặt nghĩ đến mèo Paul đáng thương cậu ta hết trầm lặng Tháo kính lau, cậu ta lầu bầu: - Cậu đọc Cánh buồm đỏ thắm chưa? - Rồi Rất hay! - Đúng đấy! Tớ chẳng có cánh buồm thế, lại có trái tim đỏ thắm! - Xin chúc mừng cậu Cịn nữa? - Thế thơi - Cậu ta đáp mắt kính lại mờ nước, cậu lại chìm vào suy tư đáng nguyền rủa Tơi chẳng hiểu cậu ta vừa định nói điều Chán rồi! Những cánh buồm, đỏ thắm Tôi về, bỏ mặc cho cậu ta suy nghĩ Chỉ có mèo Paul từ đâu chạy tiễn chân, dừng lại vuốt ve an ủi, dụi đầu hài lịng ”Mày nhớ tránh xa ơng chủ“ - Tơi dặn dị khép cổng lại Thế chẳng hiểu sau nói chuyện với cậu ta Tơi sải bước dọc theo cơng viên Ngày mai kiểm tra Tốn rồi, phải nhanh để ôn chút, không muốn xơi ngỗng Mà rồi, cịn sách Tốn cần phải mượn chứ! St ơng bạn đáng u làm qn điều quan trọng - quan trọng đỏ thắm đỏ thiết cậu ta Tôi định mượn sách Hương Giang - cô bạn lớp đứa gái lớp Cô ta có đơi mắt đen láy, lúm địng tiền bên má phải sâu hun hút Tôi nghĩ trường có khối chàng chết đuối lúm đồng tiền Nhưng cô ta người lạnh   lùng Tôi buông lời tán tỉnh nhận từ cô vài ba câu nhẹ nhàng đầy trí tuệ, vài ngày sau cười Quả đáng gờm! Tôi bấm chuông nhà cô Một berger đáp lại tiếng sủa dõng dạc ”Có vẻ hiếu khách chưa kìa“ - Tơi lẩm bẩm Hương Giang xuất với mái tóc ướt đôi mắt cảnh giác chuyến viếng thăm bất ngờ Tơi giải thích ngay: - Mình mượn Bài tập Tốn, nên - Ơ! Tất nhiên rồi! Vào nhà Hưng! - Đôi mắt cô ánh lên vui vẻ thoải mái, chí chờ tơi Tơi bước theo cơ, cảnh giác nhìn berger nhe nanh Nó khơng ưa tơi cho lắm, dù chủ cười với tơi Chúng tơi vào phịng học Ở thấy vô số búp bê, vô số hoa Tôi mỉm cười nhớ giá sách Quang lủng lẳng súng cao su bóng nhống nước mồ lâu năm cậu ta Sự so sánh hai cậu thật hợp lí Tơi nhìn Giang, vốn xinh đẹp, trông thật duyên dáng váy tím mái tóc ướt Tơi lại có ý định tán tỉnh cô đôi chút: - Giang này! Búp bê đấy? - Của đứa em mà - Giọng cô tỉnh queo ... gác xép, tồn sách hay q giá Có thể thấy gầm giường cậu, Victor Hugo nghiêm nghị, xó tủ có Lev Tolstoi càu nhàu Tóm lại, nhà cậu kho sách q giá, với tư tưởng đồ sộ đại văn hào, thi hào, nhạc sĩ,... may mắn, mào đầu vài câu vớ vẩn chưa đến mức độ trái tim đỏ thắm anh chàng mơ mộng Bây tơi đóng vai trị bé vô tư đứng hai cô cậu Nhưng trước mắt phải nhà đã, buổi chiều đủ Có lẽ nhà cơm dọn sẵn... thức khuya mà đánh vật với đường quĩ tích Hừ! Tồn q béo! Tơi khuyên cậu ta kiêng khem uống dấm chua   Chương : D''artagnan hay don quixotte ?   Tơi may mắn tìm đường quĩ tích Chứng minh phần

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:48

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w