1. Trang chủ
  2. » Tất cả

No doi chua xac dinh

113 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 113
Dung lượng 537,17 KB

Nội dung

No doi Truyện được dựng thành phim truyền hình dài tập "Đường đời" và đã được phát trên sóng Đài Truyền Hình Việt Nam Truyện do Tập Đoàn Y Dược Bảo Long cung cấp CHƯƠNG I Biết phải di lý về trại giam[.]

Truyện dựng thành phim truyền hình dài tập "Đường đời" phát sóng Đài Truyền Hình Việt Nam Truyện Tập Đồn Y Dược Bảo Long cung cấp CHƯƠNG I Biết phải di lý trại giam Hỏa Lị – Hà Nội, Khơi thực lo lắng Ở trại giam tỉnh lẻ tháng qua dù bị bọn đầu gấu o ép Khơi khơng hấn gì, thực chúng tên nhãi nhép Nhưng Hỏa Lò nghe nói có nhiều đại cao thủ giới giang hồ, Khơi biết phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã Vào trại chung với tội phạm, chuyện đánh đấm lẫn khơng thể tránh khỏi Nếu chọi khơng nói làm gì, với kiểu “ruồi bâu” chắn no địn, có cịn toi mạng Dù tin khả mình, Khơi thấy ớn lạnh biết thời kỳ đen tối thời gian chưa khỏi vịng lao lý Buổi sáng thứ cán quản giáo khu B thuộc trại Kế tỉnh Hà Bắc mở cửa dõng dạc gọi: - Nguyễn Hữu Khôi chuẩn bị nội vụ di lý Hà Nội Vì cán chấp pháp cho biết trước nên Khôi sẵn sàng, anh đứng dậy cửa, cúi chào anh em phòng Hai cảnh sát bảo vệ chờ sẵn bên ngồi u cầu Khơi cắp túi hành lý lên nách đưa hai bàn tay phía trước để họ khóa cịng số Cánh cửa nhà tù đóng đánh rầm! Họ dẫn Khơi sân trại giao cho hai cảnh sát áp tải kèm theo tập hồ sơ Chiếc xe Commăngca rồ máy lăn bánh chở Khôi hai viên cảnh sát cổng Bỗng gặp viên thượng úy có cặp mắt xếch giọng nói oang oang chạy chặn lại: - Khoan! Khoan đã! Viên thượng úy đến sát hai cảnh sát áp tải nói lớn: - Khơng được! Thế khơng ổn! “Các bố” vào bảo Hai vị cảnh sát áp tải nhảy xuống xe theo Viên thượng úy quay lại vào Khơi nói: - Đưa vào đã! Họ dẫn Khơi vào phịng hỏi cung, khóa trái cửa lại ngồi phịng bên trị chuyện Viên thượng úy sang sảng nói: - Các bố áp tải kiểu toi đường! Nói ơng ta lấy lại tập hồ sơ giở vào trang: - Đây này! Tôi ghi cụ thể mà? Vừa hôm trước, buổi sáng quản giáo cho vệ sinh y cố tình địi sưởi nắng, khơng chịu vào buồng giam Cứ lằng nhằng “bố” quản giáo nóng máu bạt tai nó, né xuống túm tay bố ta kéo lăn quay Hai bố quản giáo nhà ta vớ mũ sắt làm gáo múc nước lao vào đập nó, đập chả trúng mà bố lại đập vào bố kêu om sòm Lại thêm hai bố bảo vệ lao vào lấy báng súng đập Quần lúc vùng chạy Gớm, lao qua bể nước, bám góc tường mèo trèo tuột khỏi trại “Ông tướng” nhà ta chòi canh xả hết băng AK uy hiếp chịu trèo vào Hai vị cảnh sát áp tải vừa nghe vừa nhìn kỹ hồ sơ vừa gật đầu tiếp thu Một người xoa xoa tay cám ơn rối rít Họ dẫn Khơi lên xe cẩn thận lấy xích khóa hai cổ chân vào ghế Chiếc xe bụi chạy mạch đến Yên Viên Tài xế định tạt vào lề đường nghỉ ăn cơm hai vị áp tải không đồng ý, yêu cầu tiếp tục chạy thẳng Hỏa Lò - Hà Nội Phịng giam số 12 diện tích khoảng trăm mét vng có cửa sắt dày bên hơng, hai bên khơng có cửa sổ, phía sát trần có hàng lưới thép thơng hơi, trần nhà đổ bê tông cẩn thận, xây bê tông cho phạm nhân nằm dọc hai bên tường, có lối khoảng gần mét Trong phòng giam nhốt gần trăm phạm nhân toàn nam giới đủ lứa tuổi từ 17 đến 65, có phạm mặc quần áo lót, có phạm mặc có quần đùi, có vài phạm nhân có đủ quần áo dài Ở dãy bê tơng có phạm nhân nước da ngăm đen, đầu húi trọc, mắt trắng dã, trông tợn tên Súy Hắn mặc độc quần đùi, ngồi duỗi thẳng chân tay, dựa lưng vào tường, hai bên có bọn đàn em đấm bóp Số phạm nhân cịn lại kẻ đứng, kẻ ngồi, có nhóm xúm đầu lại trị chuyện Tất chìm đắm sức mạnh đè nén, trói buộc vào khuôn khổ trĩu nặng sợ hãi, lo lắng, không tự do… Khoảng 14 giờ, tiếng cửa sắt mở nghe rợn tai, tồn phịng giam nhớn nhác nhìn ra, người quản giáo đẩy Khơi vào dập cửa thật mạnh, nghe chói tai… - Thì lính mới… Một tên phạm thở phào với tên bên cạnh Khôi biết luật xử nên lễ phép quỳ xuống trước cửa, cúi đầu nói: - Em xin kính chào bác, anh… Tên phạm trực nhật đến chỗ cho Khôi nằm sát bên nhà vệ sinh Khơi khơng nói bước tới vị trí Súy Đen gọi giật: - Ê! Lính mới! Khôi khép nép tới trước mặt Súy Đen quỳ gối khoanh hai tay ngực - Mày thư sinh hả? - Súy Đen hỏi - Dạ phải - Tội gì? - Em bị nghi gián điệp bọn bá quyền bành trướng - Vậy tội chết ạ! Khơng “dựa cột” hết đường Hắn cười sặc sụa nói tiếp: Mày có quần áo xịn nhỉ? Cởi để đổi cho bọn tự giác lấy thuốc lào hút Khôi quỳ trước mặt nài nỉ: - Dạ thưa anh, tội em bị nghi oan Em về, xin anh thương để em có quần áo xuất trại tươm tất Khôi vừa dứt lời Súy Đen nóng quát lớn: - Mẹ mày! Dám chống ông hả? Hắn co chân đạp mạnh vào ngực Khôi, khiến anh bay sang tới tường đối diện, đè lên tên nằm sàn bê tông bên Khơi lại lóp ngóp bị dậy tới quỳ trước mặt Súy Đen thụ lệnh Súy Đen gằm gằm nét mặt nói: - Chuẩn bị khăn mà lau mắt, đêm tao móc mắt mày Nói lại thản nhiên ngả người cho bọn đàn em đấm bóp Tên phạm đệ tử Súy Đen dậm chân, trừng mắt, hất hàm hiệu cho Khơi chỗ Dù cịn đau đớn cú đạp cực mạnh lúc nãy, Khơi phải cố cà nhắc chỗ gần phòng vệ sinh ngồi xuống, thu lại Một phạm nhân lớn tuổi ngồi gần đó, cởi áo bắt rận Mắt khơng nhìn thấy rận ơng ta phải lấy hàm cắn cắn nhằn nhằn vạt áo nếp gấp, tiếng rận trứng rận nổ lách tách miệng Thấy Khơi cầm áo nói: - Để cháu bắt rận cho! Nhìn dáng vẻ thư sinh hiền lành Khơi ơng nói: - Ờ, giúp bác đi! Rận nhiều quá, cắn tịt hết người Ơng già nhìn quanh phịng lượt nói nhỏ đủ cho Khôi nghe tin quan trọng - Cháu thận trọng lo tính trước đi, tối móc mắt cháu đấy! Khơi sửng sốt Ơng già thủng thẳng: - Nó nói làm thật đấy, móc mắt người phịng rồi! Mà họ chẳng có tội gì, khơng tn thủ thơi - Móc mắt ngón tay hay bác? Khơi hỏi - Nó dùng cán bàn chải đánh xỉa vào lòi mắt - Thế móc mắt cháu vào lúc nào? - Mấy lần trước khoảng 11-12 đêm lúc kẻng giao ca gác đệ tử đánh thức dậy tốn tồn đọng ngày Khôi kinh ngạc trước thủ đoạn tàn bạo tên đầu gấu Anh cảm thấy chua xót nghĩ rằng: Chẳng lẽ - Cái túi cặn bã xã hội kẻ đủ sức để trì hành động độc ác với đồng loại hay sao? Hình phạt có tác dụng răn đe, cảnh tỉnh ác, đánh thức thiện, đây, Khơi thấy hình phạt khơng cịn tác dụng, trái lại làm cho chất lưu manh, tính ác lại nảy sinh thủ đoạn tinh vi hơn, lỳ lợm hơn? Chỉ nghĩ đến Khôi thấy rã rời Tối bị móc mắt ư? Mình đối phó khơng nói làm gì, khơng đối phó trở thành kẻ tàn tật, chẳng nhìn thấy giới Chẳng lẽ số phận lại đen bạc đến Với tâm trạng cô đơn, lo lắng, Khôi suy nghĩ mông lung Và tất lại thước phim quay chậm… Khôi sinh làng quê nghèo ven bờ sơng Đáy, nơi có lụa Hà Đơng tiếng Nhà Khôi cạnh bờ sông Con sông xanh đêm ngày êm ả xi Dịng dải lụa uốn lượn mơm lấy bãi mía bờ dâu xanh mướt, với san sát làng mạc thấp thoáng sau rặng tre xanh Buổi chiều nắng đẹp đáy sông soi bóng dãy núi đá vơi kéo xuống tia nắng bạc mang theo tiếng sáo diều thơ mộng, ngây ngất lòng người Từ nhà, qua mặt lộ tới lối mịn nhỏ xun qua bãi dâu ta lao xuống dịng sơng xanh mát vùng vẫy thỏa thích với lũ trẻ làng Khơi yêu quê hương, từ nhỏ anh ước nguyện lớn lên học Đại học Nông nghiệp để xây dựng quê nhà Cha mẹ Khôi sinh bảy người Trên Khơi có hai chị gái, anh trai So với gia đình khác làng, gia đình Khơi thuộc dạng trung lưu nơng thơn ơng bà nội để lại cho bố mẹ Khơi nhà ngói bốn gian hai gian nhà ngang khoảng sân rộng, với vài mẫu ruộng Bố mẹ Khôi người lương thiện chăm làm ăn nên lo cho anh em ăn học đến nơi đến chốn Khôi học lớp 10 lệnh nhập ngũ vào đơn vị đặc biệt tinh nhuệ Một buổi, đơn vị cho tranh thủ ghé thăm nhà, anh đĩnh đạc quân phục làng Mới xa nhà có năm, sáu tháng mà Khơi khác hẳn trơng anh cứng cáp nhiều Bà con, bạn bè, anh em tíu tít hỏi thăm Mấy gái làng dưng liếc nhìn anh với vẻ e lệ làm Khơi đỏ mặt, nóng bừng hai tai Chả biết có ý định từ mà thấy bạn lôi kéo đẩy Khôi vào nhà Nhàn, cô gái xinh xắn làng Vừa nhìn thấy Khơi, Nhàn vén rèm vào buồng Một anh bạn vào bố Nhàn đập vai Khơi nói: - Chào bố vợ đi! Khôi ngượng ngùng ấp úng: - Cháu chào bác Ơng bố Nhàn nhìn Khơi đơn hậu mỉm cười: - Các cháu đừng làm hai em xấu hổ, chuyện đâu vào mà! Ngay tối hôm mẹ Khơi lên gặp ơng chủ nhiệm Hợp tác xã đề nghị cho vay hai thúng lạc củ lại cửa hàng dược phẩm mua 20 chai rượu thuốc “Canhkina” Cơ Thủy em gái Khơi tất tưởi chạy đến cửa hàng bách hóa mua gom 14 gói thuốc “Trường Sơn” Thế lễ ăn hỏi Khôi Nhàn diễn thật đơng vui, chan chứa tình làng nghĩa xóm Khơi lâng lâng mây Mấy lần Khơi nhìn Nhàn, Nhàn lại cúi xuống Ví khơng có việc đám hỏi làm mà lại phải khó gặp lại khó nói chuyện nhỉ? – Khơi âu yếm nhìn Nhàn hai chẳng nói với điều Sáng sớm hơm sau trước đơn vị Khôi tới nhà để chào tạm biệt Nhàn đồng cấy lúa Ở đơn vị với nhịp độ tập luyện gấp rút khơng có khoảng trống dành cho nhớ nhung đôi lứa Giờ nghỉ ăn trưa quân bưu đưa cho thư, Khôi rạng rỡ nét mặt, mừng run lên Anh bạn quân bưu rỉ tai: - Này chữ gái nhá! Có vui phải “cúng” tớ gói thuốc! Hai người nhìn cười phá lên Khôi cầm phong thư trân trọng lật ngược, lật xi ngắm nghía kỹ - Đúng! Đúng thật! Chữ gái mà đề bạn phương xa, Nhàn Ờ! Mà thật có lỗi q từ buổi chẳng viết thư nhà thăm bố mẹ Nhàn Khơi qn việc ăn cơm, chạy rặng tre đứng bóc thư xem, thư với nội dung ngắn gọn vài chữ mà làm Khôi băn khoăn, vui mừng, xáo trộn đến vài ngày Lướt khắp trang giấy hồng có cành hoa, lại có đơi chim bồ câu chữ: “Khôi ơi! Sao chẳng viết thư cho người ta ?Làm người ta nhớ, người ta buồn phải khóc mình!!! Giữ gìn sức khỏe cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để đơn vị cho lâu vào nhé!!! Ngày 3-6-1972 Thương nhớ nhiều Nguyễn Thị Nhàn” Phải ngày sau Khôi “biên soạn” thư gửi cho Nhàn Sau tám tháng tập luyện trước vào chiến trường, đơn vị cho Khôi nghỉ phép ba ngày ghé thăm gia đình Về đến nhà chưa nói hết câu chuyện bố mẹ, anh em, họ hàng lo chuẩn bị đám cưới Buổi chiều tối Khôi Nhàn lên văn phịng Ủy ban làm đăng ký kết hơn, ơng Chủ tịch xã vui vẻ nói: - Được biết ngày đồng chí phải đơn vị nên tơi chấp nhận làm việc giải thủ tục đăng ký kết hôn để ngày mai cô cậu tổ chức - Vâng! Cảm ơn chú! – Khôi đáp lời Nhàn cúi đầu gật theo Ơng chủ tịch nói tiếp: "Vui duyên không quên nhiệm vụ nhá!” Khi đất nước hịa bình chúng tơi đón cậu chung vui hạnh phúc gia đình xây dựng quê hương! Nhớ mang danh dự cho tổ tiên quê nhà! - Vâng! Cháu xin cố gắng khỏi phụ cơng ơn bố mẹ xóm làng! Tự nhiên Khơi dập gót chân đứng thẳng người nhận mệnh lệnh - Thế Nhàn có ý kiến khơng? Ơng chủ tịch nói - Dạ! Cháu đồng ý ạ! Nhàn vừa nhìn Khơi vừa trả lời - Ờ rồi! Ông chủ tịch viết vào đăng ký kết hôn, đọc cho Khôi Nhàn nghe bảo hai ký tên vào Đám cưới Khôi Nhàn tổ chức rộn rã theo nghi thức đời sống với góp mặt đơng đủ bạn bè, bà thân hữu hai họ, đoàn thể quyền xóm làng Sáng hơm sau Khơi từ giã gia đình, quê hương Lần khác hẳn với lần trước Kẻ người thật lưu luyến Ai động viên Khôi lên đường làm tròn bổn phận người trai thời chiến bình an trở Chẳng muốn xa chẳng muốn khuyên Khôi lại Sắp xếp gọn gàng đồ đạc vào ba lô, Khôi vào nhà tạ từ bà nội Cụ bà năm 80 tuổi, hai mắt mờ gần không thấy gì, hai hàm trả hết cho thời gian Cụ ngồi bên giường giã trầu Biết Khôi tới, cụ bỏ cối trầu xuống giường quàng hai tay phía trước đón Khơi vào lịng Khơi ngồi lọt hai chân bà Bà cụ chưa nói lời nước mắt chảy xuống cổ Khơi - Bà ơi! Bà lại mạnh khỏe nhé! Con phải đây! Bà cụ gượng nói xen lẫn tiếng nấc: - Ờ đi! Cầu nguyện trời phật phù hộ cho cháu tránh mũi tên, đạn! Con nguyện ăn chay niệm phật thường ngày, lạy trời lạy phật… Khơi khơng nén lịng để giọt nước mắt lăn má, ngửa mặt lên nói với bà: - Bà ơi! Bà đừng lo… Nhà nước huấn luyện tinh nhuệ lắm… Không dễ mà chết đâu - Con ơi! Đường tên mũi đạn vơ tình lắm! Giọng bà nghẹn ngào Nói đoạn cụ đứng dậy quờ tay vào góc tường cầm gậy bảo Khôi dắt cụ tới miếu thờ đức Bạch Y Thánh Mẫu đầu làng Hai bà cháu thắp nhang cầu nguyện Thánh Mẫu trở trước bao ánh mắt thẫn thờ người đứng chật nhà chờ tiễn Khơi Khơi khốc ba lô vai, đội mũ cứng lên đầu cố ý kéo sụp xuống che khuất đôi mắt ướt, không nói nên lời Khơi cúi đầu từ tạ người bước Nhàn xách túi da bước theo Khôi Bà mẹ dặn: - Con tiễn chồng tới Hà Nội tàu chạy nhá! Khơi trình giấy cơng lệnh khẩn nhà ga cho ưu tiên mua vé sớm đến 11 khuya tàu chạy Anh Nhàn lững thững xuống phố liên tưởng tới hình ảnh tuần trăng mật Anh mơ màng giây lát nắm tay Nhàn đến công viên “Thống Nhất” Mới vừa tối mà ghế đá kín hết người ngồi Nhàn Khơi phải bờ hồ ngồi tâm Anh khoác tay lên vai Nhàn mà thấy người rạo rực, cảm thấy tiếng đồng hồ lại quý giá thiêng liêng biết nhường tình mẻ Nhàn ngước mắt nhìn Khơi ngả đầu vào lịng anh Vừa lúc có vị mặc đồng phục tiến tới đứng trước mặt đưa còi lên miệng thổi tiếng chói tai dõng dạc nói lệnh: - Đứng dậy chỗ khác! - Báo cáo anh, vợ chồng tơi ngồi nói chuyện chút mong anh thơng cảm – Khơi nói giọng năn nỉ - Khơng có thơng cảm thơng kiếc hết! Vợ chồng phải có nhà, có cửa, có nơi, có chốn chứ, khơng bờ bụi cảnh quan văn hóa - Thưa anh, 11 tối lên tàu, vợ nhà quê tiễn tơi – Khơi nói - Chờ tàu có nhà đợi ga, không rệ rạ Anh ta vừa dứt lời, Khôi không nén bực bội nhổm dậy húc thẳng đầu vào bụng làm rớt tõm xuống hồ Khôi kéo tay Nhàn chạy mạch ngồi phố Về tới đơn vị Khơi đồng đội hành quân cấp tốc vào mặt trận Quảng trị Những trận đánh ác liệt giành giật tấc đất mà ngày đêm bom đạn cày xới nóng bỏng khói lửa với khốc liệt chưa có Trong trận đánh Thành Cổ, chiến hào Khôi bị đạn pháo nổ sát cạnh, ba đồng đội Khôi hy sinh Khôi tỉnh lại trạm cấp cứu Một mảnh đạn găm vào đầu Khôi với sức ép cực mạnh khiến Khôi ngất đi, tưởng khơng cịn sống Tại trạm phẫu thuật tiền phương, mảnh đạn lấy vết thương sọ não làm Khôi gượng dậy được, anh phải chuyển hậu phương để điều trị trại an dưỡng Phú Thọ Sau gần năm chữa bệnh an dưỡng Khơi bình phục Anh theo học bổ túc văn hóa lớp 10 đơn vị cho dự thi đại học Được12 điểm cộng với điểm ưu tiên nên anh gọi vào trường Đại học Kiến Trúc Ngành xây dựng hút Khơi anh hy vọng trưởng thành để phụng dưỡng bố mẹ chăm lo cho vợ đứa chào đời Trong thời gian thực tập Lạng Sơn, Khôi có lần theo dân bn lậu sang Bằng Tường Trung Quốc đường tắt Khơi thấy mang hàng thuốc bắc Sài Gòn bán được, Khôi số người bạn quen Lạng Sơn định làm ăn tuyến Sài Gòn – Lạng Sơn – Trung Quốc Giai đoạn này, biến cố lớn xảy khiến Khôi không trở học tiếp năm cuối Đại học Kiến trúc mà phải sống nơi đất khách quê người với lối rẽ bất ngờ đời Đó ngày định mệnh, Khôi người buôn vượt qua cửa đường rừng, đường bí mật mà dân buôn biết, để sang đất Trung Quốc mang hàng Lần họ nghe nói Long Châu có phố huyện cách nơi họ mua bán hàng chục số có nhiều hàng hóa rẻ, đặc biệt thuốc bắc Việt Nam giá Khôi rủ người bạn lên đến anh bạn ngại khơng nói n?u Khơi muốn Vậy Khôi đi, đến mệt lả Anh vào quán nước mua nước uống cho đỡ khát Trong lúc uống nước, nhìn thấy Khơi đem tiền Việt niên ngồi uống nước cạnh hỏi anh tiếng Việt: - Mày người Việt à? Khơi nhìn Đó chàng trai khỏe mạnh mặt mũi sáng sủa, phúc hậu, Khơi bình tĩnh trả lời: - Vâng, tơi bị lạc đường cuối đến - Thế mày bị lạc đường xa Từ đến đường biên 50 số đấy! - Thế ạ! Khôi hốt hoảng thực Người niên đến bên cạnh Khôi, an ủi: - Đừng lo, mày uống nước đi, tao trả tiền cho - Anh người Hoa mà tiếng Việt sõi thế? Khôi hỏi - Tao người Hoa gốc Việt - Đừng khách sáo Tao nhìn thấy mày thất thểu bước vào qn mà cịn nhìn trước, nhìn sau tao đoán mày bị lạc đường - Thưa anh… Anh người tỉnh bên ta? - Tao Hà Đông… ... với tội phạm, chuyện đánh đấm lẫn tránh khỏi Nếu chọi khơng nói làm gì, với kiểu “ruồi bâu” chắn no địn, có cịn toi mạng Dù tin khả mình, Khơi thấy ớn lạnh biết thời kỳ đen tối thời gian chưa khỏi... đánh thức dậy tốn tồn đọng ngày Khôi kinh ngạc trước thủ đoạn tàn bạo tên đầu gấu Anh cảm thấy chua xót nghĩ rằng: Chẳng lẽ - Cái túi cặn bã xã hội kẻ đủ sức để trì hành động độc ác với đồng

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:42