Chiếc lá bay bay Thái Chí Thanh Chiếc lá bay bay Thái Chí Thanh Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Thái Chí Thanh Chiếc lá bay bay Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho[.]
Thái Chí Thanh Chiếc bay bay Thái Chí Thanh Chiếc bay bay Chào mừng bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ MỤC LỤC Chiếc bay bay Thái Chí Thanh Chiếc bay bay Vậy mà mười lăm năm Nhanh thật Vác-sa-va thay đổi nhiều Khi xe chạy qua trung tâm thành phố, Quang nhìn trơng thấy tháp tịa Cung văn hố Trơng lọt tịa nhà chọc trời xây xung quanh Thế mà thời, Cung văn hố trơng uy nghi, bề Vác-sa-va, dù đứng cách xa dăm bảy số trông thấy tháp cao vút trời Thuê xong khách sạn, thấy sớm, Quang gọi tắc xi, Vots đến công viên Oa-zien-ki, nơi ghi kỷ niệm sâu sắc ngày rời xa Ba Lan Oa-zen-ki xưa làm anh bồi hồi, xao xuyến Ngay ghế dài cạnh gốc sồi đỗi quen thuộc thuở đây, có khác người ta quét lại nước sơn màu nâu, bóng nuột Con Vots già nua chậm chạp trườn ghế dí mũi miết vào lớp cỏ úa vàng, miệng rít lên “Ư ư… ” Nó xúc động - Xuỵt! Im Vots Quang vỗ nhẹ lên lưng chó, nhắc khẽ thấy nhiều người dồn khu vực anh ngồi Anh để ý, thấy hàng ghế xung quanh kín người À Chủ nhật Hôm Chủ nhật Một tình cờ thật thú vị Vậy nếp sinh hoạt văn hoá sang trọng dân Vác-sa-va không thay đổi Không biết tự bao giờ, sau mùa đông băng giá, vào Xuân, trời ấm lại, từ 12 đến trưa ngày Chủ nhật hàng tuần, khu vườn hoa thẳng cổng cơng viên này, người ta lại tổ chức biểu diễn nhạc Sô-panh Khán giả tất yêu âm nhạc, du khách mến mộ Sô-panh Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Chiếc bay bay Thái Chí Thanh Người biểu diễn nghệ sỹ tài danh, đạt giải cao thi biểu diễn nhạc SôPanh quốc tế Thuở ấy, Chủ nhật, Quang Thảo hay dạo công viên hai người đến sớm, chiếm ghế cạnh gốc sồi già này, vừa kín đáo, vừa vị trí thuởng thức buổi hồ nhạc tốt Có lần, tình cờ, anh Thảo thuởng thức chương trình nghệ sỹ Việt Nam Đặng Thái Sơn biểu diễn Hơm đó, hai người xúc động trào nước mắt, lòng hạnh phúc kiêu hãnh vô thấy tiếng vỗ tay hoan hô cuồng nhiệt kéo dài không muốn dứt khán giả dành cho người nghệ sỹ tài ba đến từ Tổ quốc Con Vots lại dúi dúi đầu vào lòng anh, miệng kêu Thôi nào, Vots thân yêu Tao xúc động Nhưng bây giờ, phải giữ trật tự để thuởng thức nhạc, hay nói khơng khí âm nhạc tuyệt vời mà bao năm gặp lại Mầy khơng thấy sao, xung quanh ta chật kín Hàng nghìn người hướng người nghệ sỹ đàn dương cầm đặt chân tượng Sô-panh bạch dương cách điệu bàn tay cua nghệ sỹ muốn vươn xa theo tiếng nhạc Tiếng xì xào lặng đần Cơng viên khoảng khắc cịn tiếng lao xao gió Quang thấy nhiều gia đình, có trẻ nằm xe đẩy lững chững chơi quanh bố mẹ Không hiểu khả thuởng thức âm nhạc đứa bé rõ ràng chúng ý thức khơng khí tơn nghiêm nơi đây, khơng có tiếng khóc hay tiếng ồn Đến chó, nhiều loại, nhiều màu, chúng phủ phục bên cạnh chủ Chợt Quang thấy Phc, có lẽ khơng chịu cảnh gị bó, nhẹ nhàng bò chui qua hàng ghế nhảy khu vực bên ngồi Sau lời giới thiệu người tổ chức, người nghệ sỹ dương cầm mặc trang phục cổ điển với nơ đen cổ áo khác đuôi tôm cúi chào khán giả ngồi vào đàn Buổi hồ nhạc bắt đầu Cơng viên Oa-zien-ki trở nên mờ ảo, chập chờn tiếng đàn Nhìn người nghệ sỹ gập người, chao lượn mặt đàn, Quang có cảm giác khơng phải người nghệ sỹ điều khiển đàn mà tiếng đàn điều khiển ông Và không riêng ông ta mà điều khiển hàng trăm, hàng nghìn khán giả lắc lư theo tiếng đàn Có lúc, người lặng im tiếng đàn vút lên cao lên cao oà vỡ tung Bản nhạc thứ kết thúc Người nghệ sỹ ngồi lặng trước đàn tựa tâm hồn bị theo nhạc Cả không gian lặng chốc lát tiếng vỗ tay rộ lên, to dần, to dần vang lên Quang đứng dậy theo người, vỗ tay nhạc thứ hai bắt đầu Vẫn khúc nhạc buồn Sô-panh sáng tác năm phiêu bạt, xa quê, anh không nhớ tựa đề Hình Từ biệt nỗi buồn phải Tiếng đàn dương cầm rung lên, dội vào lòng Quang nỗi buồn da diết Và có lúc, tiếng đàn trơi bồng bềnh bồng bènh lắng lại, làm cho Quang rơi vào trạng thái chơi vơi khó tả Hình cô đơn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Chiếc bay bay Thái Chí Thanh Phải rồi! Đó đơn Sự đơn đến tận đất khách quê người Có lẽ đời đầy bi kịch nhạc sỹ thiên tài tạo cho ông sáng tác nhạc buồn, chứa đựng nỗi niềm người xa xứ Ông khỏi khu làng nhỏ ngoại ô Vác-sa-va bước vào tuổi niên, đâu ngờ khơng cịn trở lại với quê hương yêu dấu Mười tám năm lưu lạc xứ người quãng thời gian quê ông phải chìm cảnh loạn lạc, binh đao, khơng cho ơng trở lại Nổi buồn xa quê, nhớ quê ông gửi vào nhạc bất hủ, gửi quê hương Và sau này, theo lời nhắc gửi ông trước qua đời đất Pháp, bà quê hương ơng đón trái tim ơng đặt vĩnh viễn Nhà thờ “Cây thánh giá” thành cổ Vácsa-va Chợt liên tưởng đến hoàn cảnh mình, Quang thấy anh có trùng lặp với Sô-panh Anh rời xa quê vào tuổi ông ta, mười tám năm chưa trở quê nhà Vậy mà Quang thấy chạnh lòng Nhưng anh đuổi ý nghĩ khỏi đầu bật cười, tự giễu mình: “Rõ vớ vẩn, mày mà lại dám so sánh với vĩ nhân ” Lại nhạc khác, giai điệu buồn muôn thủơ Sô-panh làm Quang thấy bồi hồi, day dứt Tiếng đàn riết sâu vào kỷ niệm vui buồn thủơ xa xưa Bất giác, anh thở dài, ước có Thảo thuởng thức với anh Cũng ghế đây, mười lăm năm trước, Thảo dứt anh, dứt mối tình đầu để dấn thân vào phiêu lưu đầy mạo hiểm Hai người gặp đến với thật hồn nhiên, tươi trẻ, từ buổi dạo công viên Oa- zien -ki Hồi đó, trơng Thảo mảnh mai, “thân liễu đào tơ” Quang tưởng tượng nổi, sau Thảo lại người chịu bươn chải, dám chấp nhận thử thách nguy hiểm Còn anh, Ba Lan thay đổi thể chế trị, sống yên lành đảo tung lên làm cho anh hoang mang, hụt hẫng Lúc giờ, hầu hết lưu học sinh người Việt Nam thích ứng nhanh, vừa học vừa xoay sang buôn bán, đủ tiền ăn học mà nhiều người giàu sụ lên Riêng Quang, anh bò ngơ ngác biến đổi đến chóng mặt xã hội Ba Lan lúc Ngồi trang sách, thí nghiệm, cơng thức, anh gần khơng thể làm Thảo gắng để Quang hoà vào sống với người phải bất lực Hai người lâm vào cảnh khốn khó xứ người Rồi hơm, Thảo bàn với Quang, theo chúng bạn trốn sang Đức, vào trại tỵ nạn thời gian tiếp tục chuyện học tập sau Quang chịu nghĩ dưng thành người sống bất hợp pháp Thuyết phục không được, Thảo đành bỏ anh, theo nhóm bạn, vượt biên sang Đức tỵ nạn Thảo rồi, Quang thực cảm nhận cô anh cần thiết Mất nửa năm, Quang lao đao, học hành chẳng nên, mà sống ngày bế tắc Đúng lúc tập tành theo chúng bạn bn, Quang nhận thư Thảo Thì ra, Thảo yêu anh anh tưởng Cơ làm cách để bố trí cho anh sang với cô theo đường dây đưa người sang Đức Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thái Chí Thanh Chiếc bay bay Quang vừa mừng, vừa run, anh khơng cịn lựa chọn khác Trước ngày xa Ba Lan, Quang lại cơng viên Oa-zien-khi Đó ngày định mệnh đời anh Hơm có hồ nhạc Sơ-panh, anh kẻ hồn, đầu óc luẩn quẩn với chuyến vượt biên tới Buổi hoà nhạc tan lúc nào, anh không để ý, lúc công viên trở nên vắng vẻ, Quang lững thững rời khỏi ghế, chuẩn bị Chợt giọng yếu ớt từ ghế bên cạnh: “Cậu niên tơi tơi ” Đó bà cụ già run rẩy ơm chó to, lông màu vàng tơ Ngỡ bà cụ gọi đó, anh nhìn quanh, khơng thấy gần, đến với bà “Bà gọi cháu ạ?” Bà cụ gật đầu, phủi vàng ghế, mời anh ngồi Có chuyện đây? Quang dị xét ngồi xuống bên cạnh Anh để ý thấy chó, hai mắt đen láy nhìn anh đau đáu, miệng khẽ rên hư Bà cụ chưa già lắm, trông thật tiều tuỵ Vừa vuốt vào đầu, vào cổ chó, bà vừa thào Cậu tơi chết - Sao ạ? Bà bị bệnh gì? Quang hỏi lại - “Tơi…” - bà cụ dừng lát, lấy khăn tay nhỏ chậm chậm vào đôi mắt sâu, màu lam đùng đục dàn dụa nước mắt “Dạ… Xin bà bình tĩnh ạ” Quang linh cảm điều hệ trọng mà bà cụ nói với Con chó vàng dúi dúi đầu vào lòng bà, miệng ử, hai mắt chủ, ươn ướt, hết nhìn vào mặt Quang dị xét, lại nhìn vào bà cụ, vẻ cầu cứu -“Tôi chết rồi” Bà cụ nhắc lại, lần khơng cịn thều thào, run rẩy lúc “Và… Vots phải mồ côi, thành chó hoang… Cứ nghĩ đến điều đó, tơi khơng nhắm mắt nổi” “Thế ư? Bà nhờ người thân” Bà cụ gượng cười, kiểu cười chua xót, mỉa mai - Tơi khơng cịn thân thích “Hai ư? - Bà nén lại để lấy nghẹn ngào - thằng sợ liên luỵ cộng sản nên từ tôi, tranh cử vùng phía Bắc Một thằng khác Mỹ, năm khơng có tin tức gì…” Rồi bà lại nấc lên “Thưa…Bà bình tĩnh…” Quang an ủi Vâng Bà cụ lại chấm nước mắt, vuốt vuốt lên lưng chó - “Cậu ơi…Có lẽ tơi chẳng sống nữa, nên muốn nhờ cậu thương tôi, thương Vots này, thay nuôi nó…” Q bất ngờ, Quang khơng kịp phản ứng Bà cụ lại tiếp, giọng chiều tin tưởng - “Cậu mà ni nó, tơi mừng Nó tốt lắm… tốt đời này… Rồi cậu Chúa phù hộ, gặp nhiều may mắn Đã tuần nay, hơm tơi đây, tìm người thay tơi nuôi Vots… Bây gặp cậu… yên tâm lắm…” Rồi bà cụ cịn nói đó, tiếng cịn thào gục đầu vào thành ghế, lịm Con chó rít lên ử, hai chân trước cào cào vào tay bà chủ Quang hoảng quá, dáo dác tìm đến giúp bà cụ tỉnh lại - “Khô…ô…ng đâu Thôi cậu đưa Vots À… - Bà cụ run rẩy lục túi áo khoác cũ kỹ nhàu nát, đưa cho Quang bọc giấy ni lông xanh Đây giấy tờ Vots… Cậu giữ lấy…” Bà lại lập cập lấy dây xích nhỏ, cài đầu vào vịng trịng cổ chó, đưa sợi xích cho Quang Đến lúc chó thực hiểu tình cảnh mình, nhảy lên dụi đầu vào lòng bà cụ, miệng tru lên tiếng vừa man rợ, vừa Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Chiếc bay bay Thái Chí Thanh buồn thảm, làm Quang rủn người Bà già run run tay ơm lấy đầu chó, ấp vào lịng thào với chốc đứng dậy, cố vẻ kiên quyết, chống gậy bước đi, khơng ngối lại Dẫu nhìn từ phía sau, Quang biết bà cụ vơ đau khổ, hai vai rung lên Hình bà cụ khóc… Con chó kéo căng sợi xích, lơi Quang theo bà cụ đến bến xe buýt trước cổng cơng viên Nhưng Quang biết, thực hiểu hồn cảnh mình, buồn vĩnh biệt chủ cũ, theo điều khiển Quang Đêm hơm đó, Vots khơng ngủ Quang khơng ngủ Phần phải chuẩn bị cho chuyến đi, phần đứa bạn bàn tính xử lý với chó Lúc giờ, Vots thực “nợ”, vướng víu cho hành trình bất đắc dĩ Quang Hay thả làm bạn với lũ chó hoang đang chạy lông nhông khắp đường phố Vác-sa-va lúc (?) Không nỡ Cứ nghĩ đến hình ảnh bà cụ Quang lại phải xua ý nghĩ khỏi đầu Đã thế, trời vừa sáng, Vots lại đòi khỏi nhà Quang đưa ngồi trời lại đành phải theo công viên Oa-zien-ki Công viên buổi sáng vắng ngắt Nó lại lơi anh bến xe bt, nơi chiều hôm trước bà cụ đợi xe nhà Rồi máy, Quang theo chó lên xe buýt, chạy bến anh lại theo xuống vào khu nhà tập thể cũ kỹ, tồi tàn Dẫn anh đến trước hộ, chó mừng lắm, chồm người lên cửa, sủa tiếng khàn đục Quang biết hộ quen thuộc chủ cũ, cửa khố ngồi Một người hàng xóm cho biết, đêm qua, bà cụ phải vào bệnh viện cấp cứu, khó qua khỏi… Hơm sau, Quang người bạn Vots bắt đầu chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm, vượt biên sang Đức theo đường dây mà Thảo chuẩn bị Có lẽ đời Quang chưa cảm thấy nhục nhã căng thẳng Nhất lúc chuẩn bị qua biên giới, Quang người bạn phải chui vào cốp xe để tránh kiểm sốt cơng an biên phòng Người lái xe - thành viên đương dây đưa người sang Đức, nhìn Vots, nói với Quang: - Đành phải chia tay với chó q anh thơi - Tình bất ngờ, Quang biết khẩn khoản xin cho Vots Người lái xe kiên - Nếu cậu khơng chịu đành lại chó - Nhưng chó lại khơng Người Quang chưa hết lời, người lái xe bật cười: - Người biết chui vào cốp xe, cho chó anh vào cốp, lúc biên phịng họ chặn xe, gây tiếng động sao? Người lái xe nói nhún vai, vẻ kiên quyết, hiệu cho người bạn anh chui vào cốp xe Trong giây phút tuyệt vọng đó, Quang nhớ tới hồ sơ Vots, vội đưa cho người lái xe Anh ta xem kỹ, vẻ hài lòng hiệu cho Vots nhảy vào xe, ngồi chễm chệ hàng ghế đầu với Còn anh phải chui vào cốp, nằm ép vào sát người bạn đường Trong tư co quắp, hai người Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Chiếc bay bay Thái Chí Thanh nằm nêm cốp, khơng trở ngườì suốt liền Nhất lúc xe phải dừng lại cho công an biên phòng, thần kinh anh căng dây đàn Thật khủng khiếp Nhưng lạy Chúa lòng thành, qua Họ đến nơi cần phải đến Thảo đón Quang, chưa kịp mừng phải kinh ngạc cáu thấy anh đưa thêm chó tỵ nạn Thật ra, Thảo u vật ni, chó Khốn nỗi Đức, trại tỵ nạn khơng chấp nhận cho đem chó vào Thật bỏ thương, vương tội - Anh… anh kiên khơng bỏ chó thật à? Sau hồi thuyết phục không được, Thảo khơng cịn giữ bính tĩnh, hỏi Quang: - Vậy anh chọn Em chó anh? Thảo nói muốn khóc - Anh cần có em không nỡ… Hay em thử thuyết phục ông quản trại lần xem Quang khẩn khoản - Trời người ta cho tỵ nạn tốt rồi, lại cho chó Thảo tỏ bất lực, bật khóc Thơi, đành phải từ giã mày Vots Tớ có tội với bà chủ mày, có tội với mày Quang quỳ xuống, ôm cổ Vots, thào Hãy tha lỗi cho tớ Nào tớ có muốn đâu Bây Vots hiểu xẩy với Từ lúc Quang làm thủ tục nhập trại, Vots thấy người quản trại nhìn mắt đầy vẻ ngại, làm sợ Rồi cậu chủ người bạn gái cậu ta nói căng thẳng, liên quan đến có mặt nó, làm Vots lo thon thót “Cậu định bỏ chó thật hả?” - Một giọng hỏi nịch tiếng Anh vang lên Vâng! Người quản trại trả lời thay cho Quang Cậu ta muốn nhập trại tỵ nạn lại không muốn bỏ rơi chó Kể tội Đó ơng ơng giám đốc trại tỵ nạn Ông ta xuống kiểm tra số tỵ nạn nhập trại, tình cờ chứng kiến chuyện Quang với Thảo Vots từ Ông ngồi xuống cạnh Quang, hai mắt vào chó Một lát sau, ơng ta lẩm bẩm, tuyệt thật tuyệt - Con chó cậu ni lâu chưa? Ơng ta hỏi Quang Quang đưa hồ sơ Vots kể vắn tắt tiếng Anh cho vị giám đốc nghe việc gặp bà chủ cũ phải nhận ni Vị giám đốc nghe chăm đọc kỹ hồ sơ Vots Ông ta suy nghĩ lát dứt khốt: - Tơi thơng cảm với cậu “mê” chó Nhưng tơi Nguyên tắc nguyên tắc Nhưng thôi, có cách giúp cậu chó đáng u Hơm đó, ơng giám đốc đưa Vots nhà ông ta Quang đến Và anh thực n tâm thấy ơng chủ trại có đàn chó với nhiều chủng loại, giống nịi, mà quấn quýt, tỏ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Chiếc bay bay Thái Chí Thanh u q ơng Duy có già lắm, lông rụng gần hết, nằm thở khó nhọc nệm Ơng vuốt ve nó, nói với Quang, chó với ơng lâu nhất, q già, chẳng cịn sống Ơng bảo rằng, Quang Thảo trại tỵ nạn ông thời gian, ông liên hệ với người bạn giám đốc trại tỵ nạn Ca-na-da, cho ba sang Ở đấy, người tỵ nạn đem chó vào trại Ơng giám đốc trại tỵ nạn tốt bụng không để Quang Thảo phải chờ lâu, tháng sau, họ Vots ông ta bảo lãnh, gửi sang Ca-na-da hứa Rồi từ đó, đời Quang, Thảo bắt đầu giai điệu đẹp Và Vosts cạnh họ, nhân vật thân thiết gia đình Càng ngày, Quang phải cơng nhận Vots vật trung thành, khơn ngoan mà cịn ln đưa đến cho gia đình anh nhiều may mắn Đúng lời bà chủ cũ giao Vots cho anh Và bây giờ, Quang nhà vật lý mơ ước, cơng trình anh nghiên cứu cịn chắp cánh cho anh bay xa đường khoa học Cịn Thảo, khơng trở thành người nghệ sỹ mà thành bà chủ Nhà hàng Châu Á tiếng Ốt-ta-oa Nhưng thành đạt, làm nhiều tiền thời gian với họ trở nên quý báu, hoi phải Chẳng mà xếp, lựa Quang có chuyến thăm quê Thảo “mùa làm ăn” phải lo cho hai thằng học hành, sau Vả lại, chuyến này, Quang muốn ghé lại Vác-sa-va, thăm bạn bè thuở hàn vi muốn có dịp cho Vots trở lại Ba Lan lần cuối Anh hiểu, già lắm, chẳng cịn sống Buổi hồ nhạc Sơ-panh tan Quang Vots theo dòng người cổng Mới trưa Quang chưa biết nên trở khách sạn hay liên lạc với đám bạn Vots tỏ nhanh nhẹn, hăm hở chạy đến bến xe buýt Chẳng lẽ nhớ chuyến xe với bà chủ cũ ư? Quang khơng tin, anh chiều theo ý Vác-sa-va có nhiều xe bt mới, trơng sang trọng, lịch thuở xưa, màu sơn, số xe, tuyến xe không thay đổi Tuy nhiên, Vots không nhận số xe ngày người chủ cũ hay từ nhà Oa-zien-ki Nó tỏ sốt ruột, chuyến xe ghé vào bến hít hà, đánh mùi thẫn thờ ngồi nhìn Quang Thật tội nghiệp Vots thân yêu, tài đánh nhớ đường hẳn khơng giúp mày tìm đường nhà chủ cũ Bao nhiêu năm cịn gì, xe thuở ấy, hẳn khơng cịn cịn lưu hành Giá hồi ấy, theo Vots thăm bà cụ lần cuối cùng, anh để ý số xe, số bến, lần Sau gần bến xe, Vots hoàn toàn bất lực Quang dẫn Vots đến bến xe tắc xi bên cạnh Nhưng khơng chịu, ép vào người Quang, mắt nhìn anh vẻ cầu khẩn Rồi chẳng đợi Quang đồng ý, dọc theo đường lớn, hướng đại lộ Sô-biêc-xki Vots! Quang lắc đầu Làm tìm vu vơ nhà bà chủ mày Mà bà chết lâu Khơng hiểu Vots có hiểu ý nghĩ Quang khơng, lon ton chạy trước Chốc Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Chiếc bay bay Thái Chí Thanh chốc đứng lại hít hà đánh chờ anh Thôi, đành chiều mày Gần hết đời mày trở lại thăm quê, có chuyến Nghĩ vậy, Quang bước theo chó Và Quang thực kinh ngạc Vots đưa anh lần theo đường gần hai số rẽ vào khu tập thể cải tạo lại, khang trang, đẹp mắt Khơng có lẽ, nơi cũ Vots với bà chủ Quang cố nhớ lại đành chịu Thôi được, tao tin mày, tin tài đánh mày, tin tình cảm son sắc mà lồi người có mày Ừ mà biết đâu, thủơ ấy, có lần bà cụ mày từ nhà công viien Oa-zien-ki? Mà cần lần thế, chó khơn ngoan mày tìm lại Cho đến Vots dẫn Quang vào chân cầu thang nhà cao tầng, đứng trước hộ, dù sửa sang không lấp hết dấu vết cũ, anh thực tin hộ bà cụ ni Vots năm xưa Cả anh Vots hồi hộp sau lần bấm chng Đón tiếp anh người trung niên, tự giới thiệu người trai bà chủ cũ Vots Qua đôi ba câu chuyện xã giao, gượng gạo, anh biết, ông ta mệt mỏi với chạy đua trị Sau lần thất bại nặng nề đảng mình, ông ta gia đình chuyền từ Gdan’sk Dẫu vậy, Vots chủ nhà cho phép vào thăm phịng hộ Mãi nói chuyện với chủ nhà, Quang không để ý đến Vots, lúc về, bần thần, xúc động Theo yêu cầu anh, chủ nhà đưa cho anh sơ đồ tìm ngơi mộ bà cụ Quang gọi tắc xi, Vots xuống nghĩa trang Xmen-tar Voi-xki Đây nghĩa trang đẹp Vácsa-va, nơi an nghỉ hầu hết vị nguyên thủ quốc gia Ba Lan, tướng lĩnh, hàng vạn chiến sỹ vô danh chết chiến tranh trước Nghĩa trang có từ nhiều kỷ trước Ở không phân biệt giàu nghèo, sang hèn mà mộ chôn cất theo lơ đất dịng họ, đại gia tộc từ trước Có lẽ mà bà cụ an nghỉ Hồi học Vác-sa-va, Quang đến nghĩa trang vài lần, chủ yếu vào ngày Mồng tháng Mười một, ngày “Thần Thánh” (*), giống ngày “xá tội vong nhân”- Rằm tháng Bảy Việt Nam, để viếng mộ người Việt Nam xấu số chôn cất Hồi so với bây giờ, nghĩa trang gần không thay đổi Đã tầm chiều, màu vàng mùa thu nghĩa trang xuộm lại, thấp thoáng nến ẩn dãy mộ, trông mờ ảo, lung linh, đẹp công viên Xen hàng cây, bên đường rộng, thẳng hàng mộ xây đa dạng, nhiều kiểu cách nhất theo quy hoạch, chẳng rõ từ đời nào, trông thật đẹp hiền lành Đi nghĩa trang hồn tồn khơng có cảm giác lạnh lẽo, sợ hãi mà có thật trầm tĩnh buồn Khơng mộ người ta xây thêm ghế nhỏ bên cạnh, người chết mà người sống ngồi tâm với người mộ Quang thấy đó, bóng người ngồi chết lặng bên ngoâi mộ Nhiều bà cụ già, tâm tình với cụ ông Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Chiếc bay bay Thái Chí Thanh Mộ bà cụ nằm ngồi rìa dãy mộ người dòng họ Mộ kè đá xung quanh, chưa xây cất công phu mộ xung quanh nên trơng thật lẻ loi Tấm hình kính, gắn thánh giá úa vàng Nhìn ảnh, Quang khơng hình dung người chủ cũ Vots Có thể khn mặt ảnh trẻ trông béo tốt anh gặp Anh không hiểu qua ảnh hay người mộ lẩn quất mà Vots nhận người chủ cũ Nó khơng rít lên xúc động, vịng quanh ngơi mộ để ngửi, để nhìn hịn đá, từ bát nến lâu ngày bám bịu bặm, bẩn thỉu Quang dọn dẹp, quét mớ úa vàng lớp dày mộ thắp nến Anh thầm khấn với người mộ, anh cưu mang Vots ý nguyện bà Anh cảm ơn bà ban cho anh vật vừa tình nghĩa vừa mang nhiều vận may cho đời anh Kìa Vots, tâm tình với người chủ mày Vots ngước nhìn Quang với nhìn khác thường, ẩn chứa biết ơn thành kính - Quang cảm thấy vậy, run rẩy bị lên nằm áp người ngơi mộ, đầu gác sát vào ảnh thánh giá Chẳng hiểu nghĩ gì, tâm tình với người mộ mà mắt lim dim, nằm im lâu Vẫn biết chó lồi vật vơ khôn ngoan trung thành, tận tuỵ với chủ nuôi, Quang khơng ngờ Vots lại nặng tình, nặng nghĩa với người chủ cũ Thế ra, mười lăm năm qua, ln bên anh với bao thăng trầm, lúc hàn, nhục nhã, lúc vui sướng, vinh quang Vots chưa quên người chủ cũ Khơng hiểu có phải chó hay có Vots thơi nhỉ? Chắc giống người, đâu phải Chẳng hiểu sao, Quang thấy nao nao buồn Một đợt gió lạnh tới làm anh rùng Cả nghĩa trang xào xạo tiếng khô Một bay bay gió, chao qua, chao lại trước mặt anh nhẹ nhàng rơi xuống cạnh Vots Đó phong, mỏng tang, thẫm đỏ pha máu, có năm cánh giống bàn tay người, cố xoè ra, bám vào nấm mộ Một khác đậu nhẹ nhàng lên vai anh Lại Anh ngước lên, nhiều quay, múa không trung trước rơi xuống đất Bây anh để ý, đầu hàng mộ phong cổ thụ mùa thay Nến cháy gần hết, Quang vỗ nhẹ vào lưng Vots Con chó sực tỉnh, uể oải đứng dậy, bước theo Quang khỏi nghĩa trang Trời chuyển tối, trở nên huyền ảo ánh điện vàng vọt từ vòm cao nến chợp chờn hắt lên từ mộ Cả hai im lặng bước Xung quanh họ xào xạc bay bay Vác-sa-va, ngày 5.11.2004 T.C.T (*) Ngày Thần Thánh - Cũng nhiều nước khác Châu Âu, người Ba Lan ngồi tên gọi theo khai sinh cịn đặt tên thánh Quan niệm họ, chết, người lại trở với với tên thánh (T.G) Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Chiếc bay bay Thái Chí Thanh Lời cuối: Cám ơn bạn theo dõi hết truyện Nguồn: http://vnthuquan.net Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn: Nguoivienxu Được bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 10 tháng 10 năm 2005 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net ... bènh lắng lại, làm cho Quang rơi vào trạng thái chơi vơi khó tả Hình đơn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Chiếc bay bay Thái Chí Thanh Phải rồi! Đó cô đơn Sự cô đơn đến tận.. .Chiếc bay bay Thái Chí Thanh Người biểu diễn nghệ sỹ tài danh, đạt giải cao thi biểu diễn nhạc SôPanh quốc... theo đường dây đưa người sang Đức Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thái Chí Thanh Chiếc bay bay Quang vừa mừng, vừa run, anh khơng cịn lựa chọn khác Trước ngày xa Ba Lan, Quang