NỮ SINH Chương 1 Quán nằm hơi chếch với cổng trường về mé phải, cách một con đường hẹp vừa đủ hai xe ô tô đi lọt Ở đây, người ta có bán cà phê nhưng chính là bán các loại chè, xi rô và kem Ngay hôm đầ[.]
NỮ SINH Chương Quán nằm chếch với cổng trường mé phải, cách đường hẹp vừa đủ hai xe ô-tô lọt Ở đây, người ta có bán cà phê bán loại chè, xi-rô kem Ngay hôm đặt chân vào quán, anh nhận thấy điều Cũng chẳng có lạ khách thường xun qn đám học sinh trường cấp ba đối diện Trước sau học, nhóm học sinh kéo vào quán ăn chè, uống nước đấu láo Trống vừa đánh thùng thùng, học sinh ùa khỏi cổng trường, vội vã băng qua đường kéo vào đầy quán Những lúc ấy, chủ quán phải kê thêm ghế trước hiên, bóng sứ xum xuê đằng trước Chè ngon, chí ngon Ăn thử ly, anh biết Nhưng khách đến khơng để ăn chè mà cịn để ngồi trò chuyện, thường chuyện tầm phào, cà kê dê ngỗng Cũng có khách bàn chuyện học tập Thậm chí, có lần, anh bắt gặp học sinh ngồi ơn nơi góc qn Chủ qn phụ nữ đẫy đà, khoảng năm mươi tuổi, tính tình vui vẻ, xuề xịa, coi chuyện học sinh vào quán ngồi tán láo hay ôn buổi chuyện bình thường Hai gái giúp việc đối xử với khách theo phong cách cởi mở khơng Tất điều khiến anh có cảm giác nơi giống câu lạc quán nước Anh thường đến quán vào sáng sớm, lúc học chưa bắt đầu Anh chọn chỗ ngồi kín đáo khơng khuất tối để nhìn thấy ngơi trường bên đường lắng nghe tiếng rì rầm từ lớp học vọng lại Sau đó, anh kêu ly cà phê đen, vừa nhâm nhi nhìn ngắm khách hàng ơm cặp vào qn lắng nghe họ trò chuyện Những lúc ấy, anh thường mỉm cười vẩn vơ lặng lẽ theo đuổi ý nghĩ riêng Đến ngày thứ ba Xuyến nhận khác thường Nó khều Cúc Hương, giọng bí mật: - Có tượng lạ, mày biết chưa ? Cúc Hương rụt cổ: - Gì mà ghê gớm ? Đuôi chổi quét trúng trường ? Xuyến nhăn mặt: - Mày lúc tếu được! Tao nói nghiêm chỉnh mà ! Cúc Hương nheo mắt: - Nhưng mà chuyện nói đại cho ! Mày lúc làm bí mật Theo dõi nét mặt mày cịn mệt theo dõi số phận nô tỳ Isaura Xuyến nghiêm giọng: - Có anh chàng - Từ trời rơi xuống? - Cúc Hưng chêm tiếp - Cũng ! Khơng biết đâu rơi xuống trước cổng trường Ba ngày - Anh chàng bán kẹo kéo ? Xuyến phớt lờ pha trị Cúc Hương Nó cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị : - Anh chàng ngồi bên quán Sứ Cúc Hương chớp mắt: - Tao biết Chân săngđdan Áo sơ mi bỏ vơ thùng - Ngay chóc! Xuyến reo lên Đột nhiên nhìn sững Cúc Hương: - Chà, mày để ý kỹ hén! Cúc Hương cười: - Thấy người lạ mặt phải cảnh giác ! Xuyến hạ giọng: - Nhưng mày có nghi khơng? - Nghi ? - Anh chàng - Gián điệp ! - Hừm! Tao đoán anh chàng "trồng si" đứa trường - Đứa mày Xuyến phát vào vai Cúc Hương: - Tao nói thật mà mày giễu hồi ! Đúng lúc đó, Thục trờ tới Cúc Hương nháy mắt với Thục: - Có người tìm mày Thục trịn mắt: - Thật khơng? - Thật Tìm ba ngày Thục bán tín bán nghi: - Ai ? - Một anh chàng bảnh trai Từ trời rơi xuống Thục cười : - Mày lúc pha trò Cúc Hương tay qua bên đường: - Tao đùa mày làm ! Anh chàng ngồi đợi bên quán Sứ ! Thục nhìn theo tay bạn: - Đâu ? - Đó ! Anh chàng ngồi tuốt bên ! Thục nhún vai: - Tao khơng thấy hết! Xuyến chen vào : - Mày muốn thấy qua bên với tụi tao Nói xong Xuyến cầm tay Thục kéo Thục níu lại : - Thơi, tao không đâu ! - Sao lại không ? Thục nhăn mặt: - Không không ! Mày với Cúc Hương giỏi bịa ! Cúc Hương hắng giọng: - Bịa đâu mà bịa ! Qua bên đó, mày khơng hỏi tụi tao hỏi giùm cho Vừa nói, Cúc Hương vừa đẩy Thục tới trước Không biết làm sao, Thục đành phải bước theo hai bạn Anh ngồi thấy ba cô gái bước vào quán lại phía Cơ trước bạo dạn, khoan thai cịn sau lộ vẻ rụt rè Trong thống, anh nhận ba cô gái khách thường xuyên quán Nhưng hôm, ba cô thường ngồi bàn bên trái, sát cửa vào, không hiểu hơm họ lại kéo vao phía lại muốn ngồi chung bàn với anh Anh chưa kịp suy nghĩ gái ngồi xuống ghế trống bên cạnh Tự nhiên anh có cảm giác mình bao vây Ý nghĩ khiến anh bật cười Anh cố nén mà không Nghe tiếng anh cười khẽ, Xuyên quay sang Cúc Hương: - Mặt tao có dính lọ nồi không? - Không! - Cúc Hương hùa theo - Xuyến làm mặt tỉnh: - Khơng có người cười ? Cúc Hương nhún vai : - Khi không mà cười giỏi ! Còn lét cười cười chả được! Biết gặp thứ dữ, anh vội vàng nghiêm mặt đưa mắt nhìn đường, vẻ không quan tâm đến vị khách ngồi bàn Thấy anh ngó lơ, Xuyến khều Thục: - Mày hỏi ! - Hỏi ? - Hỏi anh tìm tơi có chuyện khơng? Thục rụt cổ : - Thôi ! Tụi mày chuyên môn phá người ta không hà ! Xuyến trừng mắt: - Mày không hỏi tao hỏi ! Thục cười : - Mày ngon hỏi ! - Đừng có thách! Nói xong, Xuyến đằng hắng tiếng thật to Thấy anh khơng động tĩnh, nói gọi giật: - Này, anh bạn! Anh quay mặt lại : - Cô gọi ? Xuyến chun mũi : - Khơng gọi anh gọi ! Anh hỏi, giọng cảnh giác: - Cơ gọi tơi có chuyện khơng? Xuyến Thục: - Nó nè ! Anh ngơ ngác nhìn Thục Nhưng Thục cúi mặt xuống, anh thấy "đi gà" vắt vai Mãi lúc sau, anh ấp úng hỏi lại : - Là ? Tôi không hiểu Xuyên nheo mắt: - Anh không hiểu thật ? - Thật Xuyến nhún vai : - Thật thơi ! - Rồi giả vờ chép miệng - Vậy mà tơi tưởng anh tìm Anh nhìn phía Thục: - Tìm ? Xuyến "sửa lưng" anh liền: - Anh đừng gọi ! Nó tên Thục Anh đỏ mặt: - Xin lỗi ! Tại tên cô Xuyến cười : - Tên tụi đẹp dễ nhớ Nó Thục Tơi tên Xuyến Cịn nhỏ tên Cúc Hương Anh gật gù : - Ừ, tên đẹp - Còn anh? - Cúc Hương im lặng từ đến giờ, đột ngột lên tiếng hỏi - Tôi ? - Tên anh ? - À, tơi tên Gia - Gia hay Da ? - Gia Cúc Hương gục gặc đầu : - Tên anh đẹp Nhưng không đẹp tên tụi Anh cười : - Tôi nghĩ - Anh nghĩ thật ? - Thật Tơi khơng biết nói dối Xuyến reo lên: - Thế hay ! Anh khai thật ! Anh "kết môđden" cô trường ? - Đâu có ! - Anh đáp, giọng bối rối Thấy anh đỏ mặt, Cúc Hương động viên: - Anh nói thật ! Có tụi hỗ trợ cho ! Xuyến hùa theo : - Ừ, làm "chú bé liên lạc" cho anh Đảm bảo không đọc trộm thư ! Anh nhăn nhó : - Các đốn trật Khơng có chuyện ! Xuyến quắc mắt: - Có ! Anh đừng chối ! - Tơi không chối ! - Anh thở dài, vẻ khổ sở Thấy Thục lên tiếng: - Người ta bảo khơng có, tụi bây bắt ép hồi ! Xuyến nạt Thục: - Mày ngây thơ ! Khơng có ngày đến Anh rên rỉ : - Tôi đến uống cà phê - Uống cà phê mà ngồi từ sáng đến trưa Anh nói dối ! - Tơi nói ! Tơi khơng biết nói dối Thấy anh khăng khăng, Xuyến hạ giọng nhỏ nhẹ : - Khơng nói dối anh khai thật ! Anh chớp mắt: - Khai ? Xuyến tiếp tục dụ dỗ : - Khai tai anh ngồi uống cà phê buổi Anh tặc lưỡi : - Tại đâu Thục chen vào : - Bộ anh không làm ? - Không - Vậy anh thất nghiệp? - Ừ, thất nghiệp Cúc Hương nhìn anh ánh mắt nghi ngờ : - Thất nghiệp mà quần áo láng coóng ? Anh nhún vai : - Các khơng biết hết! Phải ăn mặc đàng hồng dễ xin việc làm Thấy khơng thể khai thác thêm đối tượng khả nghi này, Xuyến hắng giọng tuyên bố : - Thôi rồi, tạm thời tụi tin anh! Nhưng không hiểu Đang nói tự nhiên Xuyên ngừng lại Anh nhìn nó, hồi hộp: - Khơng hiểu chuyện ? Xuyến nháy mắt: - Anh bảo thất nghiệp lại có tiền uống cà phê ? Anh cười : - Tưởng ! Tiền cà phê đâu có ! Xuyến hỏi giọng tinh quái : - Vậy tiền chè có "bao nhiêu" khơng? Anh ngớ người : - Cơ nói tơi khơng hiểu Cúc Hương cười cười giải thích: - Anh chậm hiểu ! Ý muốn hỏi anh trả tiền ba ly chè tụi không Anh cười : - Đượ thơi ! Để tơi trả cho ! Thấy anh đồng ý vậy, Xuyến nhận xét: - Anh mắc tội chậm hiểu Nhưng hiểu ra, anh trả lời không chậm lắm! Ý khen anh người mau mắn Và anh khơng biết có nên vui với lời khen hay khơng Trước ba gái kéo khỏi qn, Cúc Hương cịn quay lại buông thõng câu : - Từ trước đến chưa có vinh dự trả tiền cho bọn anh đâu ! Nhìn ba gái vừa vừa đấm vai thoáng mắt hút sau cổng trường, anh bâng khuâng tự hỏi "vinh dự" mà Cúc Hương gán cho anh lặp lại lần Nghĩ đến tình cảnh vừa rồi, anh thấy giống hệt bị cáo trước vành móng ngựa, phải trả lời câu chất vấn ngược ngạo quan tòa, anh mỉm cười Chương Ngày hôm sau anh không đến quán Ngày hôm sau Cúc Hương ngó Xuyến: - Mày bắt nạt quá, anh chàng chạy Xuyến cười: - Không phải đâu! Chắc anh chàng "trồng si" nhỏ nào, bị tụi làm lộ bí mật nên trốn ln Thục cãi: - Anh ta bảo mà! Xuyến nhún vai: - Biết đâu được! Cúc Hương làm vẻ trầm ngâm: - Tao lại nghĩ khác - Nghĩ saỏ - Xuyến tò mò hỏi - Tao nghĩ anh chàng thất nghiệp lại bị ép trả tiền chè, sợ không dám bén mảng tới quán Lý Cúc Hương đưa khiến ba cười khúc khích Tự nhiên Thục nói: - Tao nghĩ anh chàng trở lại Xuyến nhìn Thục, mắt nheo nheo: - A, anh chàng có hẹn với mày phải khơng? Thục đỏ mặt: - Bậy! - Chứ mày biết trở lại ? Thục ấp úng: - Tao đoán thơi - Mày đốn trật lất! Tao anh chàng ln Xuyến nói đinh đóng cột Thoạt đầu, Thục tính cãi làm thinh Thật chẳng có dấu hiệu chứng tỏ anh chàng tên Gia hay quay trở lại Nhưng không hiểu sao, Thục tin anh xuất trước cổng trường vào ngày Về lý biến anh, Thục không nghĩ Cúc Hương Xuyến Thục tin hai ngày anh không đến quán Sứ, anh lang thang tìm việc làm Có thể khơng nơi nhận anh anh tiếp tục gò lưng xe đạp chạy từ đầu đến đầu thành phố Và anh tìm việc làm, anh chưa làm Anh phải có thời gian để chuẩn bị Đằng anh có thời để ghé quán ngồi vào chỗ quen thuộc Thục nghĩ khơng nói Xuyến phát lưng Cúc Hương: - Hôm trước tao quên hỏi anh chàng tuổi Cúc Hương nhăn mặt: - Ai lại gái hỏi tuổi trai! Xuyến khốt tay: - Nhằm nhịn gì! Tao hỏi tuốt! Lần sau gặp mặt anh chàng mày nhớ nhắc tao! Cúc Hương nhìn trời: - Anh chàng hôm trước khoảng hăm hai, hăm ba tuổi Hơn tụi bốn, năm tuổi Xuyến xịe ngón tay tính nhẩm hồi tun bố: - Như tuổi ngựa hay dê - Biết đâu tuổi khỉ ! - Thục nói Xuyến lắc đầu: - Anh chàng ngó hiền khơ, khơng thể tuổi khỉ Ngừng lát, Xuyến tiếp tục nhận xét: - Anh ta khơng tuổi dê Cúc Hương liếc Xuyến: - Sao mày biết? Xuyến cười hì hì: - Tao dịm qua biết liền Anh chàng trông nhát gái Khác hẳn Hùng quăn mày Cúc Hương giãy nảy: - Mày nói bậy khơng hà! Hùng quăn lại tao! - Chứ nữa! Nó chẳng viết thư tỏ tình với mày gì! - Kệ ! Viết thư chuyện đâu phải chuyện tao ! Xuyến không tha: - Sao mày lại nhận ? Cúc Hương nhăn nhó : - Tao đâu có nhận Nó len bỏ thư vô ngăn bàn tao lúc không hay - Nhưng bảo mày mở đọc? - Xuyến tiếp tục "truy" - Ngu khơng đọc ! - Cúc Hương vênh mặt Xuyến reo lên: - Vậy mày chịu Hùng quăn ? Cúc Hương nhún vai: - Chịu mốc xì ! Mày đọc thư ! - Nhưng tao đọc đọc ké mày Đâu phải thư gởi cho tao Cúc Hương khốt tay: - Thư thư chung Nếu Hùng quăn tao mày với Thục Nghe đến tên mình, Thục giật thót: - Thơi, thơi, cho tao rút tên ! Đừng có mà gán ghép bậy bạ! Xuyến cười khì: - Tao rút tên ln ! Trả cho Cúc Hương ! Cúc Hương tặc lưỡi: - Tụi mày trả cho tao tao trả cho ba má Tao khơng nhận Thục nhìn Cúc Hương: - Nó mà nghe mày nói khỏi nhìn mặt mày ln - Cho khỏi nhìn mặt ! - Cúc Hương hất đầu - Học không lo học, bày đặt yêu với đương ! Thục cười hí hí : - Mày nói y hệt bà già Cúc Hương đáp tỉnh : - Câu tao "thuổng" má tao Đột ngột Xuyến nói, giọng trầm ngâm: - Như anh chàng tuổi ngựa Cúc Hương trố mắt: - Anh chàng ? - Anh chàng Gia anh chàng Cúc Hương "hừ" giọng : - Chưa thấy vô duyên mày ! Đang nói chuyện Hùng quăn tự nhiên chuyển qua anh chàng Gia ! Xuyến nói, giọng dứt khốt: - "Số phận" Hùng quăn coi giải xong Tao trở lại đề tài cũ Cúc Hương khịt mũi : - Trở lại làm Anh chàng "tếch" tiêu - Ừ ! - Nói xong, Xuyến thở dài - Tao nói anh chàng tuổi ngựa đâu có sai Hở chút chạy Chỉ tiếc - Tiếc ? - Thục tò mò Xuyến rầu rĩ : - Tiếc từ sau ăn chè tụi phải tự trả tiền lấy Tiếc đứt ruột ! Nhưng anh không muốn để Xuyến phải "tiếc đứt ruột" Ngày anh lại xuất Cũng giống lần, anh đến quán vào lúc sáng sớm, dựng xe bên gốc sứ tiến vào phía với dáng điệu khơng thay đổi Lần này, người nhìn thấy anh Xuyến Nó bấm khẽ Cúc Hương: - Con Thục nói mày Anh chàng lại xuất Cúc Hương đưa mắt nhìn vào qn nhanh chóng nhận dáng ngồi lặng lẽ anh Anh nhìn lơ đãng bên ngồi cửa sổ, khói thuốc bay chập chờn trước mặt Xuyến giật tay Cúc Hương: - Tụi vào đi! - Chờ Thục với! Khi Thục tới, ngạc nhiên thấy Xuyến Cúc Hương đứng lóng ngóng trước cổng trường - Sao chưa vào lớp ? - Thục hỏi: Xuyến cười: - Chờ mày Thục nghi ngờ: - Tụi mày xạo ! Khi không lại chờ tao trước cổng ! - Sao lại không? - Xuyến làm vẻ quan trọng - Có chuyện tụi tao chờ ! - Chuyện gì? Bắt tao dẫn ăn bánh ! - Khơng phải ! Bánh hấp dẫn không hấp dẫn chuyện ! Thục sốt ruột: - Nói hồi mà mày khơng bỏ tật ưa làm bí mật Cứ úp úp mở mở hồi ! - Rồi Thục quay sang Cúc Hương - Chuyện Cúc Hương? Cúc Hương nheo mắt: - Chuyện mày - Chuyện taỏ - Thục tròn mắt Cúc Hương gật gù: - Ừ chuyện mày Anh chàng hơm trước lại đến Thục đỏ mặt Nó đấm thùm thụp vào lưng Cúc Hương: - Dẹp tụi mày ! Tụi mày gán ghép tầm bậy không hà ! Tuy phản đối, Thục hồi hộp nhìn qua qn Sứ khơng thấy hết Anh ngồi chỗ đó, khuất lấp Dù vậy, Thục có cảm giác diện anh Rõ ràng, nghĩ, anh trở lại Xuyến giục: - Bây kéo vào "quậy" anh chàng ? - Nhất định ! Cúc Hương hưởng ứng giọng hùng hổ người lính hơ "xung phong" trước xơng lên đánh giáp cà Vừa "hơ" vừa cầm tay Thục kéo Lần này, anh không ngạc nhiên trước xuất đột ngột ba cô gái Trật tự hành quân không thay đổi: Xuyến trước, Cúc Hương Thục sau Nhưng hơm anh khơng cịn hốt hoảng trước bước chân hăm hở Xuyến Thậm chí anh cịn đón họ nụ cười thân thiện Vừa ngồi xuống ghế, Xuyến khen anh: - Hơm trơng anh biết điều hơm trước - Biết điều đâu ? - Anh dè dặt hỏi lại - Như vừa ! Anh biết cười Anh cắn môi: - Hôm trước cười ! Xuyến nhún vai: - Hôm trước anh cười kiểu khác Cười dể Anh vội vàng minh: - Đâu có ! Làm dám dể cô Xuyến làm mặt lạnh lùng: - Biết đâu ! Vẻ mặt Xuyến khiến anh bối rối Anh ấp úng: - Chắc Xuyến nghĩ ! Tơi đâu có ý dể ! Xuyến reo lên, quên chuyện "hỏi tội" đối phương: - A, té anh cịn nhớ tên tơi ! Hay q ! Anh mỉm cười: - Các cô chẳng bảo tên vừa đẹp vừa dễ nhớ ! Xuyến Thục: - Vậy anh có nhớ tên nhỏ khơng? Anh gật đầu: - Nhớ Đó Thục Còn Cúc Hương Cúc Hương gục gặc đầu: - Trí nhớ anh tuyệt vời Vậy anh có nhớ sau tụi ăn chè xong, anh phải làm khơng? Thoạt đầu, anh ngớ người Nhưng anh hiểu: - Tôi lại phải trả tiền cho ? - Anh vừa nói vừa cười Cúc Hương nhăn nhó : - Sại lại "lại phải" ! Phải nói "lại vinh dự trả tiền" ! - Ừ "lại vinh dự" ! - Vậy anh đồng ý ? Anh tặc lưỡi: - Được thơi ! Chuyện đâu có khó ! - Tốt ! - Cúc Hương khen - Hóa anh người dũng cảm Thế mà tụi tưởng anh chạy trốn ! Anh trố mắt: - Chạy trốn ? - Thì chạy trốn tụi chạy trốn ! Anh từ ngạc nhiên đến ngạc nhiên khác: - Tại phải chạy trốn cô ? Cúc Hương cười: - Tại anh sợ trả tiền chè Anh bật cười Nhưng lần anh không đáp Thấy anh ngồi im lặng, Thục hỏi: - Hai ngày vừa anh tìm việc làm phải khơng? Bị hỏi thình lình, anh ngơ ngác: - Việc làm gì? - Thì việc làm việc làm ! Anh thất nghiệp mà ! - À Tôi tìm việc làm Khơng để ý đến lúng túng anh, Thục hỏi tiếp: - Anh tìm chưa ? Anh gật đầu: - Được - Chừng anh làm? - Khoảng tháng Sau tết dương lịch - Anh làm đâu ? - Tôi chưa biết - Sao kỳ ? Một tháng làm mà chưa biết làm đâu ? - Ừ Chưa biết Xuyến đằng hắng tiếng, nói: - Anh rắc rối ! Nhưng điều anh biết chứ? - Điều gì? - Sắp tới vơ học - Thì ? - Thì tụi bỏ anh ngồi lại ? Anh mỉm cười: - Ừ, cô đi ! Để tiền chè trả cho Cúc Hương nháy mắt: - Nói anh để tụi trả Anh trả tiền cà phê anh Hôm tụi hết tiền anh trả ln tiền chè Đồng ý khơng? Anh chưa kịp trả lời Xuyến lên tiếng, giọng đầy quyền uy: - Còn mai mốt anh muốn vắng mặt phải xin phép tụi Không tự ý lung tung ngày vừa Nhớ chưa ? Trước mệnh lệnh đanh thép dồn dập vậy, anh không kịp nghĩ câu trả lời, đành gật đầu đại Tự nhiên anh nhớ đến câu "nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò" anh nghĩ lẽ phải xếp học trò lên hàng thứ Chương Mặc dù Xuyến "ra lệnh" cho anh anh đến quán vài ba ngày lại nhiên biến Xuyến tức điên lên: - Anh chàng vô kỷ luật ! Vắng mặt khơng có phép tắc hết ! Thục lo lắng: - Biết đâu gặp chuyện ! Xuyến "hừ" tiếng: - Chuyện chuyện ! Ta dặn Muốn đâu phải xin phép, khơng có tự ý ! Thục nhăn mặt: - Mày làm học trị mày khơng ! Cúc Hương lên tiếng: - Con Thục nói khơng Hôm trước đồng ý Bây phạm "nội qui", phải phạt ! Xuyến reo lên: - Đúng rồi, phải phạt ! - Rồi Xuyến ngó Cúc Hương Nhưng phạt ? Cúc Hương cắn môi: - Để tao nghĩ coi ! Cúc Hương nghĩ lâu thật lâu Nhưng chưa tìm hình phạt thích hợp anh chàng "vô kỷ luật" Xuyến giục: - Nghĩ chưa ? - Chưa - Sao lâu ? - Khó ! Chờ tao chút xíu ! Thêm chút xíu nữa, Cúc Hương tắc tị Thấy vậy, Xuyến nói: - Thôi ăn chè ! Vừa ăn chè vừa nghĩ Cả bọn kéo qua quán Sứ Nhưng người ăn hết hai ly chè mà hình phạt dành cho anh chưa nghĩ Thục chép miệng: - Hay tha cho ! Xuyến quắc mắt: - Tha mà tha ! Mày lúc bênh anh chàng chằm chặp ! Thục phản ứng: - Bênh đâu mà bênh ! Tại tụi mày nghĩ hồi khơng tao nói thơi Xuyến khốt tay: - Khơng tha hết ! Trước vô lớp phải nghĩ cho ! - Đang nói, đột ngột Xuyến cười toe, mặt tươi hớn - A, có cách ! Thục tị mị: - Cách ? Xuyến làm quan trọng: - Bây tụi vào lớp Thục ngơ ngác: - Thì ăn chè xong phải vào lớp ! - Thì - Vậy nói làm ! - Nhưng tụi khỏi trả tiền chè - Mình khơng trả trả ? - Anh chàng Gia - Anh ta mà trả ? Xuyến nhún vai: - Lo ! Khi tới trả Đó hình phạt thích hợp Cúc Hương phân vân: - Chắc bà chủ quán chịu ? - Chịu khơng ! Để tao nói ! Nói xong, Xuyến bước lại chỗ quầy thu tiền, thầm với bà chủ quán Thục thấy bà ta gật đầu lia lịa, miệng cười cười Một lát, Xuyến ra, mặt mày tươi tỉnh, tuyên bố: - Xong ! Hôm nay, anh lại xuất quán Sứ, đột ngột anh biến Nhưng lần này, anh đến trễ so với thường lệ Lúc đó, khoảng mười giờ, lớp vào học, cổng trường đóng im ỉm Trong quán lác đác học sinh nghỉ hai tiết sau Khi anh ngồi vào ghế, mặt trời lên cao, khơng khí bắt đầu nóng trước hiên sứ thu bóng lại Theo thói quen, anh kêu ly cà phê sáng anh uống cà phê với người bạn quen trước học chung lớp Bà chủ quán đích thân mang cà phê cho anh Đặt ly cà phê xuống bàn, bà chìa trước mặt anh mảnh giấy nhỏ Anh cầm lấy đọc thấy dãy số tiền, bên cạnh hàng chữ ngoặc đơn chừng để thích Hàng chữ ghi: "Tiền sáu ly chè" Anh lật tới lật lui giấy đưa mắt nhìn bà chủ quán: - Giấy bác ? - Tiền chè ! - Bà chủ qn giải thích - Mấy cô ? - Ba cô hay ngồi chung với cậu Họ nói họ bạn cậu Anh đóan Xuyến, Thục Cúc Hương Nhưng anh chưa hiểu họ định giở trị với anh Anh lại hỏi: - NhưNg bác đưa giấy cho tơi làm ? - Đây tiền sáu ly chè cô ăn hôm qua Họ bảo để anh tới trả tiền Tình bất ngờ khiến anh dở cười dở khóc Anh móc túi trả tiền, bụng khơng biết "vinh dự" cịn đeo đuổi anh đến Buổi trưa, trường tan học Trong đám học sinh chen chúc cổng, anh nhìn thấy ba gái Bọn họ cười nói ríu rít, khơng thấy anh Khi ngang qua quán, Thục quay đầu nhìn vào Phát anh, vội vã quay lấy tay khều Xuyến Cúc Hương Trong thoáng mắt, ba ập vào quán Như thường lệ, Xuyến đầu, hùng hùng hổ hổ Lần chưa kịp ngồi xuống ghế, Xuyến bô bô : - Chào ông anh ! Mạnh khoẻ ? Anh mỉm cười: - Cũng bình thường Xuyến mũi : - Vậy ? Vậy mà tụi tưởng ơng anh chẳng bình thường chút ! Giọng lưỡi khiêu khích Xuyến khiến anh ngạc nhiên Nhưng anh chưa kịp nghĩ ngợi, "đốp" ln: - Ông anh biết khuyết điểm ? Anh ngẩn người ra: - Khuyết điểm ? Xuyến khơng trả lời Nó quay qua Cúc Hương, chép miệng: - Hóa ơng anh qn thứ ! Cúc Hương nhún vai: - Một trí nhớ khủng khiếp ! Xuyến bồi thêm: - Một tinh thần vô kỷ luật - Trong quần áo láng coóng ! - Cúc Hương tiếp Xuyến Cúc Hương kẻ tung người hứng khiến anh chẳng hiểu đầu cua tai nheo làm saọ Trong ba gái, anh thấy Thục dịu dàng, khác hẳn Xuyến Cúc Hương Thục không nghịch phá anh, im lặng theo dõi trị đùa hai bạn Vì vậy, anh nhìn Thục, hỏi : - Chuyện vậy, Thục ? Thục cười: - Chuyện anh khơng tới qn Anh khơng tới quán mà không xin phép Anh không hiểu : - Xin phép ? Xuyến hắng giọng: - Xin phép tụi xin phép ! Hôm trước tơi nói chuyện đó, anh gật đầu đồng ý Bây anh lại giả quên Bây anh nhớ anh cảm thấy rơi vào tình khó khăn, hệt chim mắc bẫy Tuy anh gật gù thừa nhận: - Đúng ! Tôi nhớ ! Cúc Hương ngó anh chăm chăm: - Chứ khơng phải anh cố tình qn ? - Đâu có ! Tơi qn thật Xuyến khốt tay: - Nếu qn thật thơi ! Nhưng anh thừa nhận có khuyết điểm ? Anh tặc lưỡi : - Ừ, thừa nhận Xuyến "cật vấn" tiếp: - Có khuyết điểm phải ? - Phải sửa chữa ! - Anh đáp máy Xuyến gục gặc đầu : - Đúng ! Phải sửa chữa ! - Nó ngừng chút nói tiếp, giọng chậm rãi - Nhưng trước sửa chữa phải kỷ luật Anh giật thót: - Kỷ luật ? Xuyến nhướng mắt: - Chứ ! Có khuyết điểm phải kỷ luật Ai mà chẳng Anh đồng ý không ? - Nhưng kỷ luật ? Cúc Hương lên tiếng, giọng bí mật: - Gặp bà chủ quán anh biết Nghe vậy, anh thở phào: - Nếu tơi biết ! Vừa nói anh vừa cầm tờ giấy ghi tiền chè bàn đưa cho Cúc Hương Xuyến Thục chụm đầu vào xem Đọc xong nội dung ghi giấy, Thục cười khúc khích Cịn Cúc Hương xt xoa : - Tờ "quyết định kỷ luật" cần lưu giữ cho đời sau học tập ! Xuyến thực tế Nó nhìn anh ánh mắt ranh mãnh: - Nhưng mà anh thi hành kỷ luật chưa ? Anh cười: - Rồi ! Ngay từ nhận "quyết định" ! Nói xong, anh giật nhận anh nhiễm phải lối ăn nói tếu tếu Cúc Hương Xuyến khen anh: - Nhanh nhẹn tốt ! Nhưng phần Cịn phần hai Câu nói lấp lửng Xuyến làm anh tốt mồ Tưởng đâu nạn, dè hết tập Khơng biết trị kỷ luật trời kéo dài tập Thật ra, Thục Cúc Hương ngơ ngác khơng biết Xuyến định dẫn dắt trị chơi đến đâu Cái vụ tập một, tập hai Xuyến bịa khơng có kế hoạch chung bọn - Gì ? - Anh nhăn nhó hỏi Xuyến tỉnh bơ: - Sắp tới tụi than gia biểu diễn văn nghệ trường - Chuyện liên quan đến tơi ? - Có khơng ! Tụi biễu diễn tiết mục múa "Bài ca sóng" - Thì ? - Anh chưa hiểu Xuyến định giở trị Nhưng Xuyến khơng trả lời thẳng câu hỏi anh Nó nói vịng vo: - Trong tiết mục đó, Cúc Hương Thục đóng vai người cá, cịn tơi anh chàng lính thủy Anh sốt ruột: - Chắc Xuyến định nhờ tơi đóng vai lính thủy cho Xuyến phải không ? - Xuyến lườm anh: - Tướng anh tướng học trị, đóng vai lính thủy - Vậy chuyện lính thủy dính dáng ? - Dính dáng khơng ! Bởi tơi đóng vai lính thủy khơng thể tìm đồ lính thủy Anh nhìn : - Xuyến định nhờ tơi kiếm giùm ? Xuyến gật đầu, miệng cười toe - Vậy nói từ đầu cho Xuyến nói vịng vịng, nghe phát mệt ! Cúc Hương nói: - Anh thơng cảm cho ! Tật trước Tụi can hồi mà hổng chịu bỏ, giữ làm Xuyến cười hì hì: - Ngu bỏ ! Rồi quay sang anh: - Như anh chịu ? Anh ấp úng: - Tôi hứa Nhưng cố gắng Nghe anh trả lời vậy, Xuyến nghinh mặt: - Tôi không cần anh cố gắng Tôi cần anh hứa thơi Thục liếc Xuyến: - Ai lại nói mày ! Xuyến nhướng mắt: - Kệ tao ! Anh vuốt tóc: - Chuyện khó ! Tự nhiên Cúc Hương thấy tội nghiệp anh Nó nói: - Đúng khó thật ! Trong chuyện Xuyến xử ép Xuyến nguýt Cúc Hương: - À, mày hùa theo Thục ! Nếu ngon, mày không nhờ Hùng quăn kiếm giùm ! Cúc Hương nhăn mặt: - Dẹp chuyện Hùng quăn ! Mày lãng xẹt ! Anh can: - Thôi cô đừng cãi ! Để nghĩ coi ! - Ừ, anh nghĩ ! - Xuyến nói, vẻ khối chí Trầm ngâm hồi, anh nói, giọng khơng tự tin cho lắm: - Chỉ có cách đến Bộ Tư lệnh Hải quân hỏi mượn Xuyến reo lên: - Vậy anh đến ! Anh tặc lưỡi: - Dễ mà đến ! Phải có giấy giới thiệu ! - Thì anh làm giấy giới thiệu - Giấy giới thiệu đâu mà làm Xuyến lo lắng: - Phải tìm cách ? Chẳng lẽ anh chịu thua ? Anh cúi đầu suy nghĩ: - Để tơi tính cách khác ! - Chợt anh ngẩng lên, mắt long lanh - À, ! Tơi đến đồn ca nhạc Hương Miền Nam - Đoàn Hương Miền Nam ? - Xuyến trố mắt - Ừ Cách năm, đồn có tiết mục múa biển Tơi nhớ họ có mặc đồ lính thủy - Anh quen họ ? - Cúc Hương hỏi Anh lắc đầu: - Không quen Nhưng đến hỏi đại Biết đâu họ cho mượn Xuyến gật đầu: - Ừ, sáng kiến hay ! Chiều anh đến ! - Tối gặp họ Chiều tơi cịn phải tìm tờ báo đọc xem tối họ diễn rạp Có biết đường mà tìm - Vậy chừng anh đem đồ lính thủy đến cho tụi ? Anh nhíu mày: - Gấp không ? - Rất gấp - Khoảng ba ngày khơng ? - Ba ngày ! Nhưng anh nhớ hẹn ! - Ừ, hẹn ! Tuy nói vậy, thật bụng anh khơng tin vào kết công việc Chương Hẹn với Xuyến ba ngày đến ngày thứ hai, anh có mặt quán Xuyến hỏi: - Đồ lính thủy đâu ? Nhìn gương mặt rạng rỡ hy vọng nó, anh áy náy kinh khủng Sau thống ngập ngừng, anh nói, giọng bối rối: - Khơng mượn Giọng Xuyến xìu hẳn đi: - Sao ? Anh có đến đồn Hương Miền Nam khơng ? Anh gật đầu: - Có Nhưng họ bảo tiết mục lâu khơng biểu diễn Những đồ lính thủy cũ hết Xuyến trách: - Anh thật cù lần Cũ mượn Tụi đâu có cần đồ - Nhưng đồ cũ quá, họ đem làm giẻ lau hết Xuyến thở dài: - Vậy thơi Cúc Hương Thục ngồi bên cạnh buồn xo Anh buồn Khơng hiểu anh có cảm giác chuyện lỗi Anh liền lấy giấy màu xanh cắt sẵn túi xách ra, dè dặt nói: - Tơi cắt giấy - Gì ? - Xuyến hỏi - Giấy màu Xuyến ngạc nhiên: - Anh cắt giấy màu làm ? Tụi lớn rồi, đâu có học mơn thủ công - Không phải! Cái để làm đồ lính thủy Trong Xuyến trố mắt Cúc Hương reo lên: - Tôi hiểu Anh định dán đường sọc xanh lên áo trắng ? - Ừ Chỉ có cách làm Xuyến hiểu nhìn anh ánh mắt trìu mến Lần nhìn anh Và khen: - Anh thật thơng minh Ngập ngừng chút, nói thêm: - Và thật tốt Lời khen Xuyến làm anh ngượng đỏ mặt Cúc Hương cười cười nhìn anh: - Vậy may cho anh Nếu khơng có giấy "cứu mạng", Xuyến kỷ luật anh Xuyến nạt Cúc Hương: - Mày đừng có nói oan cho tao ! Kỷ luật tùy chuyện chứ! Nghe Xuyến nói, anh buồn cười cố nén Nó làm anh học trị nó, muốn phạt lúc phạt Cúc Hương hỏi anh: - Tối mốt, anh có muốn đến xem tụi biểu diễn văn nghệ không? Anh chưa kịp trả lời Thục can: - Thơi, anh đừng đi! Tụi múa xấu hoắc à! Cúc Hương lườm Thục: - Xấu đâu mà xấu! Mày đừng có khiêm tốn mà uy tính bọn Tao thấy tụi múa khơng thua chương trình ca nhạc nước ngồi ti-vi Xuyến khịt mũi: - Còn chứ! Xuyến nói xong, bọn cười khúc khích Anh cảm thấy vui lây niềm vui hồn nhiên nhí nhảnh gái Cúc Hương lại hỏi: - Sao ? Anh không? Anh ngập ngừng: - Tơi chưa thể nói trước Cúc Hương nheo mắt: - Anh ngại phải khơng? - Khơng Tơi có ngại đâu Nhưng tối mốt tơi bận - Thôi, Tối mốt, anh rảnh anh đến trước cổng trường lúc bảy giờ, tụi đưa anh vào Được khơng ? - Cịn trễ tơi vào ? Cúc Hương nhún vai: - Sợ anh khơng vào Ơng bảo vệ đuổi anh liền Phải có tụi bảo lãnh Nhớ nghen, lúc bảy Anh gật đầu Nhưng vào buổi tối liên hoan văn nghệ, Xuyến, Cúc Hương Thục chờ mỏi mắt không thấy anh tới Đến bảy giờ, ba đành phải kéo vào hội trường Mấy hôm sau, gặp anh, Xuyến hỏi: - Bảy tối bữa anh không tới ? - Tôi kẹt Cúc Hương trách: - Tụi chờ anh đến dài cổ luôn! Anh đùa: - Tơi thấy cổ đâu có dài - Dài chứ! Hơm dài Bữa thụt lại Xuyến tiếc rẻ: - Tụi múa đẹp trời mà anh không xem, uổng thật! Thục chớp mắt: - Cái áo lính thủy trơng giống lắm! Anh gật đầu: - Ừ, trông giống Nhưng cô dán không kỹ, Xuyến múa nửa chừng, đường viền bị bong Trông đuôi diều Xuyến trố mắt: - Ủa, anh biết? Rồi quay sang Thục: - Mày len mày kể phải không? Thục nhăn mặt: - Hỏi vô duyên! Anh cười: - Không phải Thục kể đâu! Hơm tơi có xem! Cúc Hương bán tín bán nghi: - Anh có xem? - Ừ - Anh tới hồi ? - Khoảng tám Tôi tới trễ - Làm anh vô được? - Tôi vô - Nhưng màai cho anh vô ? - Thì bác bảo vệ Cúc Hương nghi ngờ: - Bác bảo vệ mà để yên cho anh vô ? Bác ta đuổi anh chứ! - Bác ta khơng đuổi Tơi nói: bác cho cháu vào xem văn nghệ Bác ta bảo: vào đi! Chỉ thơi! Cúc Hương khịt mũi: - Chỉ thơi! Thật khó tin! Xuyến đồng ý với Cúc Hương Nó nói: - Quả khó tin! Bác bảo vệ tụi khó tính Khơng bác ta cho kẻ lạ mặt vào trường xem văn nghệ Tôi nghi anh leo hàng rào! Thục phản đối: - Hàng rào trường tồn kẽm gai leo được? Xuyến hắng giọng: - Biết đâu được! Nếu khơng anh năn nỉ ỉ với bác bảo vệ Không chừng anh hối lộ bác ta nữa! Anh nhún vai: - Tôi chẳng năn nỉ chẳng hối lộ Mấy khơng tin thơi! Bác ta nói: vào đi! Thế tơi vào! Kỳ công anh khiến ba cô gái ngạc nhiên Nhưng có Xuyến nghi Cúc Hương cười cười tin anh nói thật Cịn Thục từ đầu chẳng nghi ngờ Nhưng chẳng hiểu anh làm cách mà lọt qua bác bảo vệ vốn tiếng bảo thủ trường Hơm sau, anh cịn làm ba gái ngạc nhiên anh hỏi Thục: - Thục giỏi văn lớp phải không? Thục giật ấp úng: - Đâu có! Anh cười: - Thục đừng chối Tơi biết hết Cịn Cúc Hương giỏi tốn Đúng khơng? Cúc Hương ngẩn người chưa kịp trả lời, Xuyến vọt miệng: - Cịn tơi ? Anh có biết tơi khơng? - Xuyến ? Xuyến giỏi mơn Ngồi ra, Xuyến cịn lớp trưởng! Xuyến thè lưỡi: - Cha mẹ ơi! Thế anh định công an rồi! - Không phải công an Mà thám tử! - Cúc Hương nhận xét Và dịm anh, nói - Anh khai thật đi! Anh tên Gia Anh Maigret hay Sherlock Holmes? Anh trịn mắt nhìn Cúc Hương: - Chà, Cúc Hương rành chuyện trinh thám hén! Cúc Hương vênh mặt: - Phải đọc truyện trinh thám để cảnh giác kẻ khả nghi chứ! - Rồi cười tủm tỉm, nói - Như anh chẳng hạn - Như ? - Ừ, anh Nhưng mà nhớ Anh Maigret hay Sherlock Holmes Anh Arsène Lupin Anh gật gù: - Tơi biết Đó nhâ vật Maurice Leblanc Nhưng Cúc Hương bảo Arsène Lupin? Cúc Hương nói mà mắt nhìn lên trần nhà: - Bởi Arsène Lupin trẻ anh Cũng đẹp trai anh Lúc ăn mặc láng cng Ngồi ra, Arsène Lupin lại láu cá khối "trồng si" gái - Nè, nè, Cúc Hương đừng có nói bậy! Tơi láu cá hồi ? - Thì anh khơng láu cá - Tôi chẳng "trồng si" hết Tơi nói Tơi đến để uống cà phê - Thì anh khơng "trồng si" mà si trồng anh Anh cau mặt: - Nếu cịn nghĩ tơi khơng đến Thấy anh giận thật sự, bọn phát hoảng Thục giảng hịa, vẻ lo lắng: - Con Cúc Hương nói đùa, anh giận làm chi! Cúc Hương nhân nhượng: - Vậy thôi, rút lời lại Anh không láu cá, khơng "trồng si" Chỉ cịn khoản trẻ đẹp trai Anh đồng ý chưa ? Đang bực nghe giọng lưỡi Cúc Hương, anh phải phì cười: - Khơng đồng ý Chỉ trẻ Nhưng không đẹp trai Cúc Hương chép miệng: - Đẹp thật mà Y chang thần Apollon thần thoại Hy Lạp Xuyến gật đầu nói giọng tỉnh khơ: - Con Cúc Hương nói Từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ, chưa thấy người đẹp trai mà lại q phái, sang trọng anh - Thơi cô ! - Anh xua tay - Mấy cô đừng có chọc q tơi ! Xuyến làm vẻ thật thà: - Chọc q đâu! Khơng tin, anh hỏi Thục coi! Rồi quay sang Thục, hỏi - Phải khơng Thục? Anh nhìn Thục Nhưng Thục ngó lơ chỗ khác Xuyến hùng hồn: - Đó, anh thấy chưa! Con Thục ngó lơ tức đồng ý đó! Trước lối diễn giải ngang Xuyến, anh biết mỉm cười Anh biết có cãi với Xuyến vơ ích, Xuyến át giọng anh Vả lại, không nên làm Cơ mà làm lớp trưởng phải biết! Cả lớp nghe lời răm rắp! - Anh nghĩ thầm khẽ ngước nhìn ba gái ngồi ríu rít trước mặt ánh mắt trìu mến Họ học sinh ưu tú Chỉ có tội nghịch phá, trời sợ! Và không hiểu ma xui quỉ khiến mà anh lại ngẫu nhiên trở thành nạn nhân khốn khổ họ Hơm đó, anh khơng phải trả tiền cà phê Khi anh kêu tính tiền, bà chủ quán bảo Xuyến trả Anh đốn cách họ cảm ơn anh chuyện áo lính thủy Chương Mặc dù cảm kích áo lính thủy, Xuyến cảm thấy ấm ức anh, "thân nghiệp" mơ hồ anh Cho đến nay, Xuyến, Thục Cúc Hương biết anh chàng đẹp trai (chọc quê), tuổi ngựa (đoán mò) thất nghiệp (do anh chàng tự khai đúng!) Cịn ngồi ra, khơng đứa biết thêm anh Trong đó, chẳng biết anh điều tra đường bí mật mà lại biết rõ bọn họ Càng nghĩ, Xuyến thắc mắc Thắc mắc không giải đáp được, Xuyến đâm tức Xuyến nói với Thục, giọng ấm ức: - Vậy bọn thua 0-1 Thục khơng hiểu: - Làm mà thua ? Mà thua ? - Thua anh chàng Gia thua ! Thục ngây thơ: - Sao lại thua ? Thua ? Cúc Hương nhạy Thục Nó hiểu liền: - Anh ta biết rành tụi mình, tụi mù tịt anh ta, thua ! - Ừa ! - Thục gật gù Xuyến liếc xéo Thục: - Mày lúc ngơ ngơ ngác ngác, mây ! Thục vùng vằng: - Thì tao mây, cịn mày với Cúc Hương đất Tụi mày muốn làm làm ! Cúc Hương giảng hịa: - Thơi, đừng cãi ! Nhiệm vụ hàng đầu tụi phải xác định xem anh chàng Thục ngó Cúc Hương: - Xác định ? Cúc Hương cười hì hì: - Xác định xem anh chàng có vợ chưa ! - Dẹp mày ! Giỡn hồi ! Cúc Hương hít vào dài Nó lấy nghiêm chỉnh: - Nhiệm vụ hàng đầu tụi xác định xem anh chàng người nào, học hành sao, biết đọc biết viết hay mù chữ Trong Cúc Hương hoa chân múa tay "thuyết minh" "nhiệm vụ" Thục ơm bụng cười Bao vậy, Cúc Hương pha trò Thục khơng nhịn cười Chỉ có Xuyến giữ vẻ mặt nghiêm nghị Nó coi điều Cúc Hương đưa hoàn toàn đứng đắn chẳng Cúc Hương nói điều đứng đắn phong cách đứng đắn thật Đợi Cúc Hương nói xong, Xuyến phát biểu: - Đúng phải kiểm tra trình độ học vấn anh chàng, xem có phải người học hành đàng hồng khơng Nhưng làm để kiểm tra điều Cúc Hương nhún vai: - Dễ ợt ! Anh khơng hay biết toan tính ba nữ sinh tinh nghịch Anh ngồi quán Xuyến, Thục Cúc Hương kéo vào thường lệ Anh mỉm cười chào họ với vẻ thân mật ngày Ánh mắt láu lỉnh Xuyến Cúc Hương khơng cịn khiến anh phải cảnh giác Bây giờ, phần anh làm quen với tính cách nghịch ngợm hai Như bàn tính, sau câu chuyện trò vớ vẩn, Xuyến đột ngột hỏi anh: - Anh biết làm tốn khơng? Anh giật mình: - Tốn ? - Thì tốn tốn ! Tốn tụi học ! Có tốn khó q, tụi định nhờ anh giải giùm Anh nhìn Xuyến ánh mắt nghi hoặc: - Chắc cô làm Xuyến lẫn Cúc Hương giỏi tốn, lẽ làm khơng ! Cúc Hương chép miệng: - Tụi bí thật mà ! Anh giải giùm ! Hay anh bí ! Anh tặc lưỡi: - Tơi khơng biết ! Có thể tơi giải khơng Nhưng thôi, cô đưa xem thử ! Chỉ đợi có vậy, Xuyến rút tập cặp đặt lên bàn Nó lật lật vài trang vào toán "tụi bí" Anh nhìn vào tập buộc miệng khen: - Đẹp ! Xuyến trố mắt: - Tốn mà đẹp? Anh đính chính: - Khơng phải ! Tơi khơng nói tốn ! - Chứ anh bảo đẹp? Cúc Hương vọt miệng trả lời thay: - Anh Gia khen bàn tay mày đẹp ! Cúc Hương vừa nói, Xuyến vội vã rụt tay Anh cười: - Cúc Hương giỏi xuyên tạc Tôi khen khen chữ viết Chữ gái mà viết đẹp, mạnh mẽ khơng thua chữ trai ! Cúc Hương liếc Xuyến: - Thích ! Con gái mà trai ! Anh nhìn Cúc Hương: - Cơ lại xun tạc ! Cúc Hương sợ anh giận bữa trước, liền thè lưỡi: - Thôi, thôi, không "phụ đề việt ngữ" đâu! Anh làm toán ! Anh lại cúi nhìn vào tập Bài tốn Xuyến đưa toán đại số véctơ Bài tốn khơng có phức tạp Anh lấy viết túi áo giải nhoáng xong Giải xong, đẩy tập phía Xuyến, anh nói: - Chắc âm mưu chuyện tốn thừa sức giải Xuyến cầm tập lên làm săm soi, nói: - Tụi bí thật mà ! Thục nhìn anh ánh mắt long lanh: - Anh giải lẹ ghê ! Anh mà xin vô học chung lớp với tụi này, anh đứng Cúc Hương hùa vơ: - Và tụi cóp-pi anh Anh xua tay: - Thôi, thôi, đừng có mà bốc tơi lên mây ! Cúc Hương nheo mắt: - Bộ anh khơng thích lên mây ? Lên mây, anh với Thục ! - Sao lại với Thục ? - Bởi Xuyến bảo Thục lúc ngơ ngơ ngác ngác, y sống mây Anh lên gặp liền Nhìn Thục ngồi sượng sùng, anh trách Cúc Hương: - Cơ lúc đùa ! - Thôi, không đùa ! - Cúc Hương rụt cổ Đột nhiên, Xuyến lên tiếng: - Cịn ! Anh quay nhìn Xuyến: - Xuyến nói ? Xuyến rút tập khác cặp ra, nói: - Cịn tốn khó ! Anh giải giùm ! Anh giơ hai tay lên trời: - Trời ơi, cô làm máy tính khơng ! Xuyến cười: - Anh cịn giỏi máy tính ! Bài khó lắm, máy tính chưa giải ! Anh nheo mắt: - Khó ! - Khó nhiều ! Vừa nói Xuyến vừa đẩy tập tới trước mặt anh Anh nhìn tập nhìn bẫy, khơng hiểu chứa thách đố Thấy vậy, Xuyến nói: - Làm anh dịm lom lom ! Khơng có nguy hiểm đâu ! - Nguy hiểm hay khơng có trời mà biết ! Nói anh kéo tập lại gần, chăm đọc Quả thật, Xuyến cảnh cáo trước, tốn lần giải tích rắc rối Anh nhíu mày, cố nhớ lại kiến thức hàm số anh học qua trước Anh lôi từ khứ đầy bụi sin, arcsin, cos, arccos tìm cách hệ thống lại cách vất vả để cố vượt qua kiểm tra không báo trước Những đường đồ thị chạy ngoằn ngoèo óc anh tia chớp Anh học môn văn chủ yếu, từ lâu không đụng đến số rối rắm nên phải thời gian lâu anh giải xong toán Anh thở phào, đưa trả tập cho Xuyến nói: - Xuyến xem lại ! Khơng biết tơi giải có sai chỗ khơng Cả ba gái châu đầu dịm vơ tập Thục reo lên: - Đúng ! Xuyến gật gù: - Đúng "em" học sinh xuất sắc ! Còn Cúc Hương nhìn anh, khen: - Anh lên thẳng lớp mười hai Khỏi phải lưu ban ! Nghe khen, anh chẳng cảm thấy sung sướng chút nàọ Anh nhìn ba gái với vẻ băn khoăn: - Các cô định thử ? Xuyến làm mặt tỉnh: - Thử đâu! Tụi làm không ra, nhờ anh giải giùm ! Anh thở dài: - Tôi không chuyên tốn May mà tơi chưa qn hết thứ - Chứ anh chun mơn ? - Thục hỏi - Tôi học văn Cúc Hương nhướng mắt: - Vậy anh hợp với Thục Phớt lờ câu châm chọc Cúc Hương, anh nói: - Xuyến Cúc Hương đâu có mơn văn Xuyến nhún vai: - Tôi với Cúc Hương học dở ẹc! - Đó Xuyến nói thơi! Xuyến gục gặc đầu: - Con Xuyến nói thật Tụi tơi học văn thua xa Thục Học truyện Kiều tháng trời mà tơi nhớ có câu Anh tị mị: - Câu gì? - "Mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao" Nhờ gặp anh nhớ, không quên tuốt rồi! Câu Kiều mà Cúc Hương đọc câu Nguyễn Du tả Mã Giám Sinh, nhân vật bịp bợm Ý muốn chọc anh Nhưng anh khơng giận Cúc Hương, anh bẻ lại: - Nhưng Mã Giám Sinh bốn chục tuổi mà! Nguyễn Du viết là: "Quá niên trạc ngoại tứ tuần" - Anh nhớ lộn rồi! - Cúc Hương cãi - Nguyễn Du viết "Quá niên trạc ngoại tứ tuần chia hai"! Nói xong, cười hích hích Sau lần "kiểm tra" trình độ văn hố anh, ba gái khơng thắc mắc "học lực" anh Cả ba thống ý kiến: anh không mù chữ, học hành đàng hồng, học hết bậc phổ thơng trung 10 học (mặc dù sau thi rớt đại học lâm vào tình trạng thất nghiệp) Những lần gặp gỡ sau đó, họ khơng cịn nhờ anh giải "thử" mà giải "thật" làm khó, chẳng cịn ngày họ phải thi kiểm tra học kỳ Thật ra, môn khoa học tự nhiên, Xuyến, Thục Cúc Hương khơng ngán Duy có mơn văn, phân tích tới, phân tích lui rắc rối, ba cô ngài ngại Ngay Thục, giỏi văn lớp, phải dè chừng nghị luận Phân tích đoạn văn hay đoạn thơ, Thục thừa sức làm Nhưng vào giải thích chứng minh nhận định văn học, Thục thường cảm thấy lúng túng Không phải Thục tìm lập luận thuyết phục Đó vấn đề Thục, Xuyến, Cúc Hương Và anh, ba cô gái tin cậy hỏi: - Vậy ta phải ? Anh cười: - Để giải vấn đề này, trước tiên cô phải giành lấy "vinh dự" Mãi tâm vô học, không người ba gái nhớ lại trị chơi quỉ qi Ba đơi mắt giương trịn nhìn anh, ngơ ngác Cúc Hương hỏi: - Vinh dự gì? - Vinh dự trả tiền cà phê vinh dự gì! Cúc Hương chun mũi: - Chà, anh thù dai hén! Anh đằng hắng: - Đây thù dai Tơi lập lại làm Xuyến bình luận: - Cái người ta gọi hối lộ Anh lắc đầu: - Chữ hối lộ khơng xác Gọi bồi dưỡng thích hợp Xuyến khịt mũi: - Thơi, anh muốn gọi hối lộ hay bồi dưỡng kệ anh Tụi đồng ý tất Miễn anh cho tụi vài "bí quyết" để làm nghị luận Anh mỉm cười: - Tơi nói đùa thơi chẳng bắt cô trả tiền cà phê đâu mà sợ Cịn loại văn giải thích chứng minh nhận định văn học thực chẳng có bí ghê Hùng quăn gằn giọng: - Khơng đúng! Anh nói dối! Anh quắt mắt: - Vậy theo anh, tơi đến để làm gì? Hùng quăn "đốp" ngay: - Để tán gái! Mặt anh sa sầm xuống anh định phản ứng lại thái độ giận Nhưng anh nhớ lại trước đây, Xuyến, Thục Cúc Hương có ý nghĩ anh đến để "trồng si" nào, nhiên anh mỉm cười, hạ giọng: - Anh lầm rồi! Một người đàn ông đến uống cà phê trước cổng trường không thiết để theo đuổi người gái Những lời anh nói khơng thuyết phục Hùng quăn Nó tiếp tục theo đuổi ý nghĩ mình: - Tơi khơng tin Tơi thấy anh thường xun gặp gỡ cô gái trường - Đó chuyện bình thường Họ bạn tơi - Hừ, bạn! - Hình có chút lưỡng lự thoáng qua mắt Hùng quăn, sau định hỏi thẳng - Anh Cúc Hương quan hệ với ? Anh biết Hùng quăn vào mục tiêu "viếng thăm" Nhưng lối ăn nói sỗ sàng thái độ hỗn láo khiến anh khơng kiềm nỗi bực dọc Anh nhìn thẳng vào mặt Hùng quăn ánh mắt nghiêm khắc: - Anh lấy quyền mà tra hỏi tơi điều đó? - Quyền ? Quyền quyền Hùng quăn lộ rõ vẻ lúng túng Bất thần chồm người tới trước, hai tay tóm chặt cổ áo anh, siết mạnh, gầm ghè: - Quyền nè! Hai khuôn mặt gần sát vào anh thấy rõ hãn ẩn mắt kẻ đối diện Anh vội vàng đưa tay lên bóp chặt hai cổ tay Hùng quăn Hai tay anh hai gọng kềm sắt Anh thấy Hùng quăn khẽ nhăn mặt đau Nhưng anh khơng để ý đến điều đó, anh cố nhìn sâu vào đáy mắt nó, tâm trạng bàng hồng, cố tìm hiểu xem điều khiến học sinh có hành động đồ Tình yêu chăng? Lẽ tình yêu vẩn vơ tuổi học trị lại dẫn đến phản ứng tồi tệ anh chứng kiến? Hay cịn có ngun nhân khác mà anh khơng biết rõ ? Cuối cùng, anh trầm giọng nói: - Hành động anh sai lầm đáng trách Thứ nhất, hành vi vơ văn hóa Thứ hai, khơng lại giải vấn đề tình cảm vũ lực Thứ ba, quan hệ Cúc Hương, với Xuyến Thục, hồn tồn sáng Vì vậy, tơi mong anh xử bình tĩnh Nói xong, anh buông tay Hùng quăn Biết làm anh nổi, Hùng quăn lầm lũi bỏ Trước khỏi qn, cịn quay lại nhìn anh đơi mắt long lanh phẫn nộ nói rít qua kẽ răng: - Mày khơng bén mảng đến quán nữa! Nếu không, mày biết tay tao! Rõ ràng điều anh nói với Hùng quăn khơng có tác dụng Khơng khơng tiếp thu, Hùng quăn lại cảm thấy bị hạ nhục, đâm căm giận anh Cách xưng hô chuyển "tông" thành "mày, tao" báo hiệu điều Lời đe dọa Hùng quăn khơng khiến anh sợ hãi hay lo âu Ngược lại, làm anh buồn bã suốt ngày hơm Anh thầm mong mẹ bà chủ qn khơng kịp nhìn thấy trò lố lăng diễn anh Hùng quăn khoảnh khắc đáng tiếc Nói chung, anh không muốn Xuyến, Thục Cúc Hương hay biết chuyện vừa xảy * ** Đúng anh mong mỏi, khơng nhìn thấy diễn tiến "trận chiến" thầm lặng chớp nhống Sáng hơm sau, ba cô gái ùa vào quán với ồn vô tư thường nhật Vừa thấy mặt anh, Xuyến cười toe toét, khoe: - Thành công mỹ mãn! Con Cúc Hương "chặt đẹp", đứt lìa, không kêu tiếng - Chặt cách ? - Thì anh bày đó! Nó viết thư cho Hùng quăn bảo "Đi chỗ khác chơi" Hùng quăn liền! Anh nhìn Cúc Hương: - Cúc Hương nêu lý để từ chối ? Cúc Hương cười: - Tơi nói "tơi có người u rồi" Bất giác anh buộc miệng: - Hèn chi! Cúc Hương ngạc nhiên: 15 - Hèn chi ? Anh giật nói tránh: - Hèn chi Hùng quăn rút lui liền! Cúc Hương "hứ" tiếng: - Nói mà nói! Anh cười hỏi: - Cúc Hương đưa thư cho Hùng quăn cách ? - Tôi nhờ Xuyến đưa Xuyến nói: - Khi nhận thư Cúc Hương, mặt anh chàng tươi hớn Đọc xong, anh chàng bật ngửa - Hùng quăn có nói khơng? - Anh lại hỏi Xuyến lắc đầu: - Không! Từ bữa đến nay, anh chàng lặn luôn, không bám theo tụi - Thế chơi, Hùng quăn làm gì? Xuyến nhún vai: - Mấy hôm nay, Hùng quăn không đến lớp Tự nhiên anh đâm lo lắng: - Anh ta định bỏ học ln à? - Khơng có đâu! - Cúc Hương chép miệng - Thi cử xong rồi, bọn trai hay "chuồn" chơi lắm! Nghe vậy, anh thở dài nhẹ nhõm Anh không sợ lời hăm dọa Hùng quăn mà anh sợ lời lẽ thư Cúc Hương khiến cho Hùng quăn chán nản dẫn đến bỏ học Nếu vậy, anh vô áy náy dù muốn dù khơng anh đóng vai bi hài kịch này, vai phụ, ngẫu nhiên làm nhiệm vụ nhắc tuồng Anh trầm ngâm hồi hỏi lãng sang chuyện khác: - Thi học kỳ vừa rồi, cô làm không? Xuyến giơ ngón tay lên: - Hết sẩy! Thục cười: - Nhờ anh đó! Anh trố mắt: - Nhờ ? - Ừ, - Thục đáp, mắt long lanh - Đề tập làm văn kỳ bắt phải giải thích chứng minh nhận định sách văn học lớp 11 nội dung Truyện Kiều Nhờ anh giảng hôm trước nên tụi làm ngon lành Xuyến liếc anh: - Tơi thấy anh mở lớp dạy kèm đó! Thấy anh cười khơng đáp, Xuyến nói tiếp: - Nếu anh mở lớp, tụi kiếm học trò giùm cho! Anh vội vã xua tay: - Thơi, thơi, đừng có xúi tơi! Cúc Hương "hừ" tiếng: - Tụi xúi khôn có xúi dại đâu mà anh sợ! Trong thất nghiệp, mở lớp dạy kèm dể kiếm tiền sinh sống trả tiền chè cho tụi thượng sách cịn nữa! Thục lườm Cúc Hương: - Mày lúc nghĩ đến chuyện "trấn lột" người khác! Cúc Hương cười hì hì: - Tao phải nói để anh Gia thấy "trách nhiệm" mà lo kiếm cơng ăn việc làm chứ! Thấy Cúc Hương lên giọng "cha, chú", anh cười nói: - Chuyện Cúc Hương khỏi lo Xuyến xen vào: - Anh "lêu lổng" cà phê cà pháo hồi bảo tụi khơng lo được! Anh nhắc: - Tơi nói sau Tết dương lịch tơi làm, cô không nhớ ? Xuyết rụt cổ: - Ừ hén! Vậy mà tụi quên mất! Thục hỏi: - Anh biết chỗ làm chưa ? - Biết - Ở đâu ? - Gần thơi! Cúc Hương bĩu mơi: - Làm mà anh giấu giấu giếm giếm ? Anh chưa kịp đáp nhìn thấy Hùng quăn bước vào quán Anh liền hạ giọng, nói khẽ: - Anh ta đến Cả ba gái quay lại nhìn Hùng quăn kéo ghế ngồi sát cửa Nó nhìn chăm chăm lại phía bàn anh, mặt lầm lì Xuyến liếc xéo Cúc Hương, nói: - Tính mạng mày nguy tới nơi rồi! Cúc Hương nhún vai: - Tao cóc ngán Thục lo lắng mặt: - Giờ phải tính chứ? Anh cười Trong bọn, có anh biết ánh mắt căm tức Hùng quăn khơng phải dành cho Cúc Hương mà dành cho anh Anh bảo Thục: - Khơng có phải lo! Hùng quăn khơng làm đâu! Thục chưa hết sợ hãi: - Sao nhìn thấy ghê quá! Anh tặc lưỡi: - Anh ta nhìn thơi! Xuyến chép miệng: - Tưởng đứt rồi, ngờ lại mọc Cúc Hương lườm Xuyến: - Tại mày hết đó! Xuyến trợn mắt: - Sao lại tao ? - Chứ nữa! Mày làm lớp trưởng mà khơng biết "quản lý", để xảy đủ chuyện rắc rối! Xuyến mũi: - Mày nói lạ! Tao "quản lý" chuyện học tập thơi ba chuyện tình cảm tao "quản lý" May mà tỏ tình với mày tỏ tình với tao, tao chịu chết biết làm sao! Đang tình gây cấn nghe Xuyến nói, Cúc Hương Thục không nhịn cười Tiếng cười khúc khích Thục Cúc Hương có lẽ làm Hùng quăn khó chịu Chắc tưởng bị đem làm trò cười Anh thấy mặt tím lại, lầm lì lại trơng tợn Thấy vậy, anh khốt tay, nói: - Thôi, cô đi! Ngồi lâu sợ xảy điều khơng hay! Thục nhìn anh: - Cịn anh ? Anh mỉm cười: - Tơi ngồi đây, lát Tơi có liên can đến anh ta! Khi ba cô gái về, Hùng quăn tiếp tục ngồi lại Anh thản nhiên vẻ khơng ý đến Anh đốt điếu thuốc, nhìn ngồi trời, chậm rãi nhả khói Anh nghĩ Hùng quăn bước lại "nói chuyện" với anh điều khơng xảy Đến anh định về, liếc lại chỗ Hùng quăn, anh ngạc nhiên thấy khơng cịn ngồi Vừa dắt xe đạp ra, anh vừa tự dặn ngày mai phải tìm cách bắt chuyện với Hùng quăn cố giúp vượt qua cú "sốc" tình cảm 16 vừa Tuy nhiên, anh khơng biết liệu điều anh nói với có thật đem lại kết khơng thủ phạm" Hùng quăn Hùng quăn kẻ si tình lì lợm Những thư trước không Cúc Hương trả lời lấy chữ, lại bị Xuyến đem chọc quê, mà tiếp tục "theo" Cúc Hương đến Thực ra, Hùng quăn học sinh Những năm lớp dưới, thuộc loại học sinh xuất sắc Lên lớp mười một, từ đầu năm học, học Và chẳng u iếc lơi thơi Chẳng hiểu hai, ba tháng trở lại đây, Hùng quăn học hành lơ hẳn đi, lại sinh tật la cà, phá phách Và cuối cùng, Hùng quăn định chuyển mục tiêu sống từ học tập qua lãnh vực yêu đương "Nạn nhân" nó, khổ thay, lại Cúc Hương Cúc Hương từ lâu chán ngấy trị tỏ tình Hùng quăn nên sáng thấy thư Hùng quăn ngăn bàn, khơng thèm đụng tới Đến chơi, Cúc Hương cầm thư bước sân định ném vào sọt rác Không ngờ Xuyến Thục nhìn thấy, hỏi: - Mày cầm tay ? Cúc Hương nhăn mặt: - Lại ! Xuyến trố mắt: - Nó ? - "Tác phẩm" Hùng quăn - Mày đem ? - Ném sọt rác Xuyến chìa tay ra: - Nè, đừng có mà lãng phí ! Nếu "tác phẩm" Hùng quăn mày đưa tao "phân tích" thử coi ! Thục hùa vơ: - Đúng ! Mở xem ! Sau thoáng lưỡng lự, Cúc Hương đưa thư cho Xuyến Xuyến lật đật xé phong bì, rút thư Cả ba gái chụm đầu vơ xem Vừa xem, Xuyến vừa bình luận: - Lá thư ướt át thư trước nhiều ! - Cúc Hương khịt mũi: - Chắc "thuổng" "Những thư tình" Thình lình Thục la lên: - Trời ơi, dọa ! Xuyến Cúc Hương trố mắt: - Đâu ? Chỗ đâu ? Thục đưa tay vào dịng chữ cuối thư: - Đây nè ! Nó nói Cúc Hương khơng hồi âm, theo Cúc Hương to tò đến tận chân trời góc biển Cúc Hương cau mặt: - Đồ vơ dun ! Xuyến ngó Cúc Hương, chọc: - Chắc định rủ mày hóng gió Vũng Tàu Cúc Hương trợn mắt: - Mày đừng có nói bậy ! Xuyến cười hí hí: - Tao nói bậy hồi nào! Đây tao "phân tích tác phẩm" Nó bảo theo mày đến "góc biển", khơng phải định rủ mày Vũng Tàu ! Cúc Hương gắt: - Dẹp mày ! Xuyến tỉnh bơ: - Mày muốn dẹp dẹp Hùng quăn lại dẹp tao ! Đột nhiên, Thục lại gọi giật: - Tụi mày xem dịng tái bút nè ! Xuyến Cúc Hương đấu khẩu, hai nhìn vào thư Phần tái bút, Hùng quăn viết: "Tôi chờ Cúc Hương thêm tuần Nếu sau thời hạn đó, Cúc Hương khơng trả lời, Cúc Hương ân hận" Phía chữ ký dài thoòng, loăn quăn Những lời lẽ hàm ý đe dọa khiến Cúc Hương vừa lo vừa tức Nó lầm bầm: - Đồ mafia oắt ! Thục lo lắng mặt: - Phải ? Cúc Hương cáu: - Chả ! Kệ ! Thục khơng yên tâm: - Sao kệ ? Nó nói nghe ớn q ! Cúc Hương bĩu mơi: - Nó chẳng dám làm đâu ! Nó giỏi tài dọa ! Xuyến giơ hai tay lên trời: - Thật tao chưa thấy Hùng quăn Nó yêu người ta mà bọn găng-tơ: "Giơ tay lên ! Chọn hai: yêu chết !" Rồi liếc Cúc Hương nói tiếp: - Thế mày toi đời ! Một tuần mà mày khơng phúc đáp, "đồng" ! Cúc Hương khịt mũi: - Cho "đồng", đồ du ! Tao cóc sợ ! Nói xong, mím mơi vị thư Hùng quăn cương ném vào giỏ rác treo góc bên cạnh Hùng quăn khơng biết chuyện Hoặc biết chuyện làm lơ Nó lặng lẽ lầm lì thực phương châm "đi tị tị theo Cúc Hương đến tận chân trời góc biển" cách kiên trì Liên tiếp ba ngày liền, Hùng quăn đeo dính Cúc Hương đường học đường nhà Còn chơi, Cúc Hương đâu Hùng quăn Thục bên cạnh Cúc Hương, quay đầu dòm lại phía sau với tâm trạng phập phồng Cịn Xuyến che miệng cười khúc khích Tiếng cười Xuyến khiến Cúc Hương quạu: - Vui vẻ mà cười ! Xuyến ngoẹo cổ: - Vui không vui ! Tự nhiên lại có chàng vệ sĩ lúc theo sau lưng tụi để bảo vệ mà khơng khối ! Cúc Hương thở dài: - Tao khơng hiểu mày cịn giỡn ! Thú thật tao ngán tận cổ trị ! Xuyến nhún vai: - Thì mày viết thư từ chối thẳng Thục can: - Không đâu! Nếu Cúc Hương từ chối thẳng, tự làm bậy khốn ! Xuyến chép miệng: - Thì viết cho khéo khéo Cúc Hương chớp mắt: - Viết khéo khéo viết ? Xuyến Thục ngớ người Không đứa biết phải trả lời thư tỏ tình cho "qui cách" Đó thật chuyện mẻ khó khăn vô Nghĩ ngợi hồi, Thục buột miệng nói: - Hay Thấy ngập ngừng, Cúc Hương hỏi: - Mình ? - Mình hỏi ý kiến anh Gia 17 Cúc Hương reo lên: - Ừa ! Thế mà khơng nghĩ tới Bỗng tặc lưỡi, dự: - Nhưng hỏi ý kiến chuyện tao thấy kỳ kỳ ! Xuyến "xì" tiếng: - Có đâu mà kỳ ! - Kỳ ! Thục thuyết phục: - Đây chuyện tình cảm mày Trong chuyện này, mày "nạn nhân" người khác ! Xuyến gục gặc đầu: - Đúng ! Mày "nạn nhân" "mối tình tướng cướp" thơi ! Cúc Hương nheo mắt ngó Xuyến: - Chắc mày vừa xem cải lương "Tình yêu tướng cướp" ? Phớt lờ chế giễu Cúc Hương, Xuyến nghiêm mặt nói tiếp: - Có thể coi tai nạn Và anh chàng Gia đóng vai Quan Âm bồ tát cứu khổ cứu nạn cho mày ! Khơng cịn cách hơn, cuối Cúc Hương đồng ý với Xuyến Thục cầu cứu anh Giạ * ** Thấy ba cô gái kéo vào quán với vẻ khác thường, mặt người người lộ vẻ nghiêm trọng, anh lo lắng hỏi: - Có chuyện ? - Con Cúc Hương bị cọp rượt ! - Xuyến nói - Cọp đâu ? - Ở trường Anh nhìn Thục: - Cọp vậy, Thục ? Thục chớp mắt: - Hùng quăn Anh gật gù: - À, anh chàng Thục trố mắt: - Anh biết Hùng quăn ? - Khơng biết! Nhưng hơm trước tơi có nghe nhắc đến tên lần Nhưng có chuyện ? Xuyến vọt miệng: - Nó viết thư cho Cúc Hương hăm dọa "xin tí huyết" Thục ngó Xuyến: - Mày đừng có bịa thêm Làm có chuyện "xin tí huyết" Xuyến cười cười: - Thì gần Cúc Hương hắng giọng: - Thơi tụi mày đừng có lung tung Để tao kể đầu đuôi cho anh Gia nghe Nói xong, Cúc Hương bắt đầu "tường thuật" lại trình diễn tiến mối tình đơn phương Hùng quăn dịng tái bút mang tính chất "hăm dọa" thư Anh lặng lẽ ngồi nghe, không ngắt lời không hỏi lại Giọng kể Cúc Hương đều hệt lời thú tội nhà thờ gây cho anh cảm giác buồn cười Cúc Hương nói xong, anh đằng hắng: - Vậy Cúc Hương định làm ? Cúc Hương chưa kịp đáp Xuyến lên tiếng: - Nếu biết làm tụi đâu có đến gặp anh làm ! Thục giải thích: - Con Cúc Hương định viết thư từ chối dứt khoát sợ Hùng quăn khùng ! Xuyến "thuyết minh" thêm: - Do tụi cầu anh làm quân sư Giống Lưu Bị ngày trước cầu Gia Cát Lượng Anh cười: - Thơi, Xuyến đừng có cho tơi "tàu bay giấy" ! Cúc Hương thấp hỏi: - Sao ? Theo anh, tơi có nên viết thư khơng? Anh ngẫm nghĩ hồi tặc lưỡi nói: - Hùng quăn viết Cúc Hương nên trả lời - Trả lời ? - Thì trả lời thẳng! - Trả lời thẳng? - Chứ sao! Nội dung phải rõ ràng, dứt khoát để đọc, người ta hiểu ý liền hình thức phải diễn đạt thật tế nhị, khéo léo để người ta khỏi tự Xuyến "đía" vơ: - Cũng giống phân tích đoạn văn Chia làm hai cột: nội dung hình thức! Cúc Hương chép miệng: - Phần nội dung rõ Tôi từ chối Nhưng hình thức phải viết gọi tế nhị ? - Thì Cúc Hương đưa lý đáng để giải thích việc từ chối Cốt Hùng quăn hiểu thân mà nguyên nhân khiến Cúc Hương khơng thể chấp nhận tình cảm Khi "đề xuất" cách giải này, thật tình anh chưa kịp nghĩ hộ cho Cúc Hương lý cụ thể, anh "tham mưu" cách chung chung Nhưng Cúc Hương dường hài lòng với gợi ý anh Nó khơng hỏi mà gật đầu: - Được rồi! Tơi nghĩ thêm! Anh nhìn ba cô gái kéo mà bụng không khỏi cười thầm Tự nhiên anh lại trở thành chun gia "gỡ rối tơ lịng" đầy uy tín Và anh tự hỏi khơng biết Cúc Hương có tìm lý thích hợp cho việc từ chối tình u Hùng quăn hay khơng Cái lứa tuổi thật rối rắm! - Anh thầm nhủ Cho tới lúc anh khơng nghĩ Cúc Hương lại bao gan đưa lý "tôi có người yêu rồi" để mong chấm dứt cơng khơng mệt mỏi Hùng quăn Đó nguyên nhân rắc rối không báo trước Chương Thời học, anh Cũng yêu vẩn vơ cô bạn gái xinh đẹp lớp, bỏ thư vào ngăn bàn, có cịn táo bạo hơn, nhân chơi, mở cặp cô ta nhét thư vào Rồi hồi hộp đợi chờ Rồi tưởng tượng Đến bạn nói tiếng "khơng" lạnh lùng kênh kiệu, anh thấy tâm hồn "tan nát", nhà nằm "ốm tương tư" "Ốm tương tư" mà không bỏ học Anh ôm cặp đến lớp, ngượng ngùng, mắc cỡ tránh nhìn mặt "đối phương" suốt thời gian dài Tình cờ bốn mắt gặp nhau, anh cảm thấy "quê quê", mặt đỏ tới mang tai Nhưng chuyện đến Rồi anh lại "yêu" cô gái khác, lại có dịp mở cặp ta đợi đến cô ta lên tiếng "không" tai họa lại nhà năm "ốm tương tư" tiếp tục Vâng, thơi Chẳng có chuyện đeo dai đỉa Chẳng có chuyện tái bút thư "rồi nhà ân 18 hận" Chẳng có chuyện bỏ học Chẳng có chuyện tìm đến kẻ thứ ba để hăm he "mày không đến quán nữa" Vì vậy, anh cảm thấy bối rối trước biểu Hùng quăn Anh cảm thấy buồn lịng khơng hiểu Và nó, khơng hiểu anh Hiện nay, Hùng quăn coi anh nguyên nhân việc Cúc Hương từ chối tình cảm Tất nhiên anh gặp Khi quán, anh định nói chuyện với lỉnh đâu Anh vừa đạp xe vừa nghĩ ngợi Trời trưa nóng bức, anh nghe giọt mồ lấm trán Đi ngang qua hẻm nhỏ, hịn đá bay vù ra, lao thẳng mặt anh Anh kịp nhìn thấy bóng người thấp thống hẻm hịn đá đập mạnh vào trán anh làm anh té sấp xuống đường, máu loang đầy mặt Những người đường la lên xúm lại đỡ anh dậy Họ dìu anh vào trạm y tế gần - Ai chọi đá vơ mặt anh phải khơng? - Một người hỏi Anh uể oải lắc đầu: - Đâu có! Tơi đạp xe, tự nhiên vấp phải cục đá, té xuống Chẳng may đầu lại va phải đá Người nằng nặc: - Tơi thấy có đứa chọi đá rõ ràng mà! Để báo công an! Anh lắc đầu: - Khỏi! Thằng em tơi đó! Ở nhà tơi đánh nó, tức chạy chọi đá Thế thôi! Thấy anh muốn bỏ qua, khơng nói Vết thương trán anh rách đường dài Sau xức thuốc, người ta may lại cho anh, đau muốn thấu xương Anh nằm cắn chịu đựng, không kêu tiếng, đầu thấp thống khn mặt lầm lì Hùng quăn Hùng quăn hôm trước dọa anh "mày biết tay tao", tưởng làm gì, khơng dè giở trò ném đá y trẻ Anh vừa giận vừa buồn cười Nhưng anh không cười Những mũi kim trán làm anh nhói Sau băng bó xong xi, anh nhà Đêm đó, anh lên sốt * ** Hai hơm liền, anh khơng đến qn Cúc Hương nói với Xuyến Thục: - Chẳng hiểu anh chàng Gia lại biến mất! Xuyến nhíu mày: - Chắc sợ - Sợ gì? - Sợ Hùng quăn Hơm trước Hùng quăn vơ qn ngồi nhìn trừng trừng, "rét", sợ bị vạ lây nên không dám bén mảng tới Thục lườm Xuyến: - Anh ta đâu có tệ đến vậy! Mày nói quá! Xuyến nghinh mặt: - Chứ theo mày, hai bữa không xuất hiện? Thục ấp úng: - Tao khơng biết! Nhưng chắn khơng phải sợ Hùng quăn! Như chẳng để ý đến Xuyến Thục, Cúc Hương nói, giọng mơ màng: - Cịn bữa tới tết rồi, không gặp kể tiếc! Xuyến hắng giọng: - Tết tây mà mày làm Tết ta không bằng! Cúc Hương chép miệng: - Tết tết! Lẽ bước qua năm mới, tụi phải chúc điều Trong thời gian qua, tỏ người bạn tốt Nghe Cúc Hương nói, tự dưng Thục cảm thấy bùi ngùi Nó nhìn bâng quơ sân trường Những tia nắng rực rỡ nhảy múa lấp lánh hàng hiên bồn hoa tráng men Nắng đỏ thắm, nắng tràn đầy, muốn nói "mùa xuân đến rồi" Thục nghe tiếng reo tở mở vang vọng không gian chung quanh Thục Vậy mà anh lại biến lúc Thật lạ Thục thấy buồn với ý nghĩ Đột nhiên Xuyến nói: - Thì tụi tìm anh ta! Cúc Hương nghi ngờ: - Biết đâu mà tìm! Xuyến nói, giọng thản nhiên: - Đến nhà Cúc Hương nheo mắt: - Nói nghe dễ! Mày biết nhà khơng? - Khơng! Nhưng tụi hỏi - Hỏi ? Xuyến hắng giọng: - Mày khơng nhớ hết! Hơm trước bảo có quen với người làm Cơng ty tổ chức biểu diễn Và thường xuyên nhờ người mua vé hát cho tụi Bây tụi đến hỏi Thục mở to mắt: - Nhưng tụi đâu có biết tên người đó? Xuyến khốt tay: - Thì hỏi hết người đến người khác Đằng gặp Cúc Hương lẩm bẩm: - Sao tao thấy chuyện giống đáy bể mị kim q! Xuyến cười hì hì, lên lớp: - Thì mị kim sao! Nhưng tục ngữ có câu "có cơng mài sắt có ngày nên kim" Mày yên chí làm theo kế hoạch tao Cúc Hương cười: - Tao sợ mài sắt mỏi tay khơng nên kim mà nên dùi đục phí cơng! Tuy vậy, ba gái chưa tìm anh Họ có ý đợi Cho đến ngày hôm sau, suốt buổi sáng không thấy anh đến quán; trưa, Xuyến nói với Thục Cúc Hương: - Như chiều tụi đến Cơng ty tổ chức biểu diễn Thục hỏi: - Mày biết cơng ty nằm đâu khơng? - Khơng Thục lộ vẻ thất vọng: - Vậy mà nói! Xuyến cười, vỗ vai Thục: - Mình đến Hội sân khấu hỏi Chỗ bữa trước anh Gia mua vé cho tụi tới xem kịch "Dư luận quần chúng" - Ở họ biết khơng? - Có thể biết Hội sân khấu với Công ty tổ chức biểu diễn có liên quan với Ăn cơm trưa xong, ba cô gái hẹn đạp xe đến Hội sân khấu Một trưa, Hội sân khấu cịn đóng cửa, bốn bề vắng ngắt Ba gái ghé vào quán trước cổng ngồi uống nước hồi lịng vịng xem pa-nơ quảng cáo diễn treo dọc tường đằng trước 19 Gần hai giờ, Hội sân khấu mở cửa Xuyến phân công Cúc Hương vào hỏi Lát sau, chạy ra, mặt mày hớn hở: - Người ta bảo Công ty tổ chức biểu diễn nằm sau lưng nhà hát thành phố Ba cô gái lại lên xe lục tục đạp xuống nhà hát thành phố Đến trước cổng công ty, ba xuống xe Thục nhìn Xuyến: - Bây ? - Vào hỏi sao! - Ai vào ? - Mày ai! Thục giãy nảy: - Thôi, thôi, tao không vào đâu! Tao ngại lắm! Xuyến lừ mắt nhìn Thục - Đồ chết nhát! Thấy vậy, Cúc Hương dắt xe lại chỗ Thục: - Mày giữ xe giùm đi! Để tao vào hỏi cho! Nhưng Cúc Hương vừa đặt chân qua khỏi cổng, người bảo vệ gọi giật: - Nè, đâu đó? Cúc Hương, Xuyến lẫn Thục đứng bên ngồi, giật Cúc Hương líu ríu bước lại chỗ người bảo vệ, giọng bối rối: - Dạ, tơi tìm tìm Thấy ngắc ngứ, người bảo vệ sốt ruột: - Tìm ? Cúc Hương nuốt nước bọt: - Dạ, tìm người bạn Người bảo vệ lại hỏi: - Bạn tên gì? Cúc Hương lúng túng: - Tôi tên Người bảo vệ trợn mắt: - Bộ tính giỡn mặt với ! Bạn cô mà cô tên? Cúc Hương gật đầu, miệng cười gượng gạo: - Dạ, thật mà! Người bảo vệ đưa mắt quan sát Cúc Hương từ đầu xuống chân từ chân lên đầu: - Cơ nói lạ! Khơng biết tìm? Cúc Hương đứng chơn chân chỗ, mặt đỏ rần tới mang tai Nó loay hoay khơng biết nên hay vào, điệu trông khổ sở Thấy vậy, Xuyến vội vàng bước lại chỗ ngườ i bảo vệ "cứu bồ" Nó kêu: - Anh ơi, anh! Người bảo vệ quay nhìn Xuyến: - Cơ bạn ? Xuyến cười cầu tài: - Dạ, tụi chung với Anh cho bạn vơ tìm người quen đi! Người bảo vệ mực lắc đầu: - Các đừng có lộn xộn! Người quen mà khơng biết tên người ta! Tới phiên Xuyến bối rối Nó ấp úng hồi thấy khơng có cách phải thú thật: - Nói thật với anh tụi tơi có anh bạn thân, tụi tơi khơng biết nhà Mấy hôm không gặp anh ta, tụi sợ gặp phải chuyện bất trắc Mà lại có anh bạn cơng tác đây, tụi tơi đến hỏi thăm Sau nhẫn nại ngồi nghe xong "tâm sự" Xuyến, người bảo vệ gật gù: - Hóa ! Sao khơng nói từ đầu ? Rồi khoát tay, bảo Cúc Hương: - Thơi, vào ! Như chim sổ lịng, Cúc Hương hấp tấp bước Xuyến Thục đợi lâu thật lâu Chừng nửa tiếng đồng hồ, Cúc Hương thất thểu quay ra, mặt mày buồn xo Thục hồi hộp hỏi: - Kết ? Cúc Hương thở dài: - Chẳng biết anh Gia hết! Xuyến khịt mũi: - Vậy công cốc! Thục chép miệng: - Lạ thật! Chính anh Gia bảo có người bạn làm mà! Hay hôm không làm? Cúc Hương tặc lưỡi: - Có trời mà biết! Xuyến ngó Cúc Hương: - Giờ tính ? Cúc Hương nhún vai: - Thì Ba gái khơng nói khơng rằng, buồn bã dắt xe Đúng lúc đó, anh niên mặt mày trông sáng sủa đâu chạy đến Anh ta dừng xe trước cổng, tắt máy sửa soạn dắt xe vào Xuyến liếc Cúc Hương: - Hay mày lại hỏi anh chàng xem! Cúc Hương chán nản: - Mấy chục người cịn khơng biết, anh chàng ăn thua gì! Nói Cúc Hương bước lại chỗ anh niên đến Anh ta chưa kịp dắt xe qua khỏi cổng nghe thấy tiếng kêu: - Anh ơi, cho tụi hỏi thăm chút xíu! Quay lại, nhìn thấy Cúc Hương, ngạc nhiên: - Cơ hỏi tơi ? Cúc Hương rụt rè: - Dạ, anh cho hỏi anh có phải bạn anh Gia khơng ạ! Anh niên nhíu mày: - Gia ? Bị hỏi đột ngột, lại không chuẩn bị sẵn câu trả lời, Cúc Hương đứng ngẩn người Khổ nỗi, bọn khơng biết tí anh để trả lời "Gia nào"! Cuối cùng, Cúc Hương đành phải mơ tả ngoại hình đối tượng: - Anh Gia mà hay bỏ áo vô quần, chân săngđdan Mắt anh niên sáng lên: - A, biết rồi! Cúc Hương reo lên: - Anh biết ? Vậy anh có biết địa anh Gia không? Anh niên gật đầu: - Biết Rồi anh nhìn Cúc Hương với vẻ tị mị: - Cơ anh Gia ? - Tụi tơi bạn Anh ta thắc mắc: - Bạn mà nhà! Cúc Hương đỏ mặt: - Tụi chưa đến nhà anh Gia Anh niên không hỏi Anh ta rút sổ tay túi, xé tờ giấy ghi địa đưa cho Cúc Hương Đang định quay đi, Cúc Hương dừng lại hỏi: - Anh có biết anh Gia có nhà khơng? - Có Mấy hơm ốm nằm liệt giường - Trời ơi! Sao ? - Cúc Hương hốt hoảng kêu lên 20 - Hình có hành Anh ta bị ném đá vỡ đầu lên sốt Không hỏi thêm, không kịp cám ơn anh niên, Cúc Hương vội vã quay lại chỗ Xuyến Thục: - Đi ngay! Tao có địa rồi! Xuyến nhăn mặt: - Từ từ đã! Mày làm ăn cướp vậy! Cúc Hương phóng lên xe, vừa đạp vừa hổn hển nói: - Anh Gia bị người ta ném đá vỡ đầu, nằm ốm nhà! - Trời đất ơi! Sao có chuyện kỳ cục ? Cả Xuyến Thục kêu lên Cúc Hương nói, cắm cúi đạp xe khơng ngoảnh đầu lại: - Không biết! Nhưng tao nghi chuyện Hùng quăn gây ra! Thục hồi hộp: - Chắc Hùng quăn? - Chắc nó! - Cúc Hương chép miệng - Nó tưởng anh Gia "người yêu" tao viết thư! Thục hiểu ra, gật gù: - Ừ, dám lắm! Hèn hơm trước quán tao thấy cặp mắt Hùng quăn dữ nào! Nói xong, Thục lặng lẽ đạp xe Nó khơng dám nghĩ tiếp Bây lo khơng biết tình trạng anh nhiên cảm thấy xót xa lịng cay cay nơi sóng mũi Hình có hạt bụi vừa rơi vào mắt phải! Chương 10 Đã bốn chiều trời cịn nóng Căn gác anh trọ phơi hướng tây nên tường cũ kỹ hấp thụ tồn nắng buổi chiều để khơng ngừng tỏa nhiệt từ đến gần nửa đêm Trong nhiều năm nay, kể từ bước chân vào đại học, anh quen với bầu khơng khí oi khơng cịn cảm thấy khó chịu Tuy vậy, lần ốm sốt lần này, khơng khí phịng ln khiến anh khổ sở Vết thương trán bớt nhức người anh nóng hầm hập Anh lại khơng dám mở cửa sợ gió độc Ban ngày anh ngủ mê mệt Ban đêm sốt cao, anh nằm chập chờn ... Kiều mà Cúc Hương đọc câu Nguyễn Du tả Mã Giám Sinh, nhân vật bịp bợm Ý muốn chọc anh Nhưng anh khơng giận Cúc Hương, anh bẻ lại: - Nhưng Mã Giám Sinh bốn chục tuổi mà! Nguyễn Du viết là: "Quá... học sinh Những năm lớp dưới, thuộc loại học sinh xuất sắc Lên lớp mười một, từ đầu năm học, học Và chẳng u iếc lơi thơi Chẳng hiểu hai, ba tháng trở lại đây, Hùng quăn học hành lơ hẳn đi, lại sinh. .. học sinh Những năm lớp dưới, thuộc loại học sinh xuất sắc Lên lớp mười một, từ đầu năm học, học Và chẳng u iếc lơi thơi Chẳng hiểu hai, ba tháng trở lại đây, Hùng quăn học hành lơ hẳn đi, lại sinh