1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

6321 - Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi - Đoan Mộc Ngâm Ngâm - [truyenclub.com]

660 11 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 660
Dung lượng 2,1 MB

Cấu trúc

  • Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

    • 1. Chương 1: Đêm Khuya Gặp Gỡ

    • 2. Chương 2: Cô Thật Rẻ Mạt

    • 3. Chương 3: Mối Tình Đầu Tiên

    • 4. Chương 4: Tình Cờ Gặp Mặt

    • 5. Chương 5: Ở Nhà Đợi Anh

    • 6. Chương 6

    • 7. Chương 7: Không Được Yêu Tôi

    • 8. Chương 8: Trúng Số

    • 9. Chương 9: Cậu Làm Nghề bán Xuân À

    • 10. Chương 10: Là Lần Đầu Tiên Cũng Là Người Đầu Tiên

    • 11. Chương 11: Giao Sữa Tươi Tới

    • 12. Chương 12: Lo Lắng

    • 13. Chương 13: Sinh Lòng Hiếu Kỳ

    • 14. Chương 14: Nụ Hôn Ngọt Ngào

    • 15. Chương 15: Buổi Bán Đấu Giá

    • 16. Chương 16: Lên Trang Bìa

    • 17. Chương 17: Dọn Tới Biệt Thự Ở

    • 18. Chương 18: Chỉ Là Quân Cơ

    • 19. Chương 19: Không Ai Quan Tâm

    • 20. Chương 20: Bị Cô Từ Chối

    • 21. Chương 21: Ấu Trĩ

    • 22. Chương 22: Hẹn Hò Và Nổi Giận

    • 23. Chương 23: Nhục Nhã

    • 24. Chương 24: Anh Là Ác Ma

    • 25. Chương 25: Sự Quan Tâm Và Lo Lắng Của Anh

    • 26. Chương 26: Được Người Cứu

    • 27. Chương 27: Tá Túc

    • 28. Chương 28: Tìm Được Cô

    • 29. Chương 29: Rời Đi…

    • 30. Chương 30: Tại Sao Lại Đợi Cô Cả Đêm

    • 31. Chương 31: Hận Nhất Chính Là Bị Phản Bội

    • 32. Chương 32: Có Thai…

    • 33. Chương 33: Đã Có Em Bé, Phải Chịu Trách Nhiệm

    • 34. Chương 34: Không Muốn Giữ Đứa Bé Này

    • 35. Chương 35: Cho Anh Niềm Vui Bất Ngờ

    • 36. Chương 36: Quyến Rũ Đêm Khuya

    • 37. Chương 37: Không Thể Không Có Anh

    • 38. Chương 38: Phải Bỏ Đứa Bé

    • 39. Chương 39: Cưới Cô Ta? Tuyệt Đối Không Thể!

    • 40. Chương 40: Cưỡng Hôn

    • 41. Chương 41: Không Cưỡng Lại Được Đón Nhận

    • 42. Chương 42: Đụng Độ

    • 43. Chương 43: Ham Muốn Không Thể Chờ Đợi

    • 44. Chương 44: Cứ Thoải Mái Hét To Lên Một Chút

    • 45. Chương 45

    • 46. Chương 46

    • 47. Chương 47: Tâm Sự Đêm Khuya

    • 48. Chương 48: Hình Phạt Giữa Đêm

    • 49. Chương 50

    • 50. Chương 51: Yêu Đương Vụng Trộm

    • 51. Chương 52

    • 52. Chương 53: Giống Hệt Ông Chồng Đi Bắt Ghen

    • 53. Chương 54: Cầu Xin Đi, Tôi Sẽ Tha Cho Cô

    • 54. Chương 55: Trực Giác Của Phụ Nữ

    • 55. Chương 56: Bị Sỗ Sàng

    • 56. Chương 57: Thất Vọng

    • 57. Chương 58: Theo Anh Về

    • 58. Chương 59: Anh Sẽ Cẩn Thận

    • 59. Chương 60: Trêu Ghẹo Cô Cũng Rất Thú Vị

    • 60. Chương 61: Lời Thì Thầm Của Đôi Tình Nhân

    • 61. Chương 62: Ghen (1)

    • 62. Chương 63: Ghen (2)

    • 63. Chương 64: Ghen (3)

    • 64. Chương 65: Ghen (4)

    • 65. Chương 66: Tình Cũ Không Rủ Cũng Tới

    • 66. Chương 67: Anh Sẽ Cưới Cô Ta Sao

    • 67. Chương 68: Động Lòng

    • 68. Chương 69: Anh Là Đồ Xấu Xa

    • 69. Chương 70: Cầu Xin Tôi

    • 70. Chương 71: Cảnh Tượng Tuyệt Đẹp

    • 71. Chương 72: Xem Vở Kịch Hay

    • 72. Chương 73: Em Là Do Tôi Bỏ Tiền Ra Mua

    • 73. Chương 74: Chơi Trò Kích Thích

    • 74. Chương 75: Bắt Gian Tại Trận.

    • 75. Chương 76: Bản Lĩnh Quyến Rũ Đàn Ông Luôn Rất Lợi Hại

    • 76. Chương 77: Nghe Lén Hai Người Tâm Tình.

    • 77. Chương 78: Tối Nay Muốn Ăn Anh!

    • 78. Chương 79: Để Cho Cô Thấy Rõ…ai Mới Là Người Đàn Ông Của Cô.

    • 79. Chương 81: Nó Đã Yêu Con!

    • 80. Chương 82: Xinh Đẹp Và Hấp Dẫn

    • 81. Chương 83: Khiêu Khích Thi Nam Sênh

    • 82. Chương 84: Đứa Bé Xảy Ra Chuyện

    • 83. Chương 85: Tình Trạng Nguy Kịch

    • 84. Chương 86: Sự Động Lòng Ngọt Ngào

    • 85. Chương 87: Cô Sẽ Chúc Phúc Cho Chúng Tôi Chứ…

    • 86. Chương 88: Vở Kịch Hoàn Hảo

    • 87. Chương 89: Không Thấy Cô Đâu Nữa

    • 88. Chương 90: Cô Lại Dám Bỏ Trốn

    • 89. Chương 91: Vẫn Có Thể Sinh Đứa Khác

    • 90. Chương 92: Nụ Hôn Thô Bạo

    • 91. Chương 93: Sự Trừng Phạt Tàn Ác

    • 92. Chương 94: Bất Kỳ Người Đàn Ông Nào Cũng Có Thể

    • 93. Chương 95: Gặp Lại

    • 94. Chương 96: Bắt Đầu Cuộc Sống Mới

    • 95. Chương 97: Xảy Ra Chuyện

    • 96. Chương 98

    • 97. Chương 99: Cõi Lòng Ấm Áp

    • 98. Chương 100: Anh Chính Là Người Em Yêu Sâu Đậm Nhất

    • 99. Chương 101: Không Còn Yêu Anh Nữa

    • 100. Chương 102: Nụ Hôn Nóng Bỏng

    • 101. Chương 103: Yêu Anh

    • 102. Chương 104: Cầu Hôn

    • 103. Chương 105: Sẽ Rất Nhớ Anh

    • 104. Chương 106: Dứt Khoát Ra Đi

    • 105. Chương 107: Đến Sân Bay Bắt Cô Về

    • 106. Chương 108: Lướt Qua Nhau

    • 107. Chương 109: Thật Lòng Yêu Cô

    • 108. Chương 110: Có Người Vì Mình Che Gió Che Mưa

    • 109. Chương 111: Mất Mặt

    • 110. Chương 112: Thiên Tình Về Nước

    • 111. Chương 113: Bạn Trai

    • 112. Chương 114: Cơ Hội

    • 113. Chương 115: Lướt Qua Nhau

    • 114. Chương 116: Đưa Cô Về Phòng

    • 115. Chương 117: Trêu Ghẹo Cô

    • 116. Chương 118: Quan Tâm Lẫn Nhau

    • 117. Chương 119: Động Lòng

    • 118. Chương 120: Bị Trêu Ghẹo

    • 119. Chương 121: Bắt Cóc Cô

    • 120. Chương 122: Hệt Như Người Yêu

    • 121. Chương 123: Hoặc Là Hôn, Hoặc Là Cởi

    • 122. Chương 124: Giỏi Nhất Về Sở Trường Quyến Rũ Đàn Ông

    • 123. Chương 125: Môi Em Ngọt Tựa Như Kem

    • 124. Chương 126: Được Anh Quan Tâm

    • 125. Chương 127: Tiểu Yêu Tinh, Ngoan Ngoãn Nào – Anh Lúc Nào Cũng Chỉ Thích Bắt Nạt Người Ta…

    • 126. Chương 128: Sự Dịu Dàng Và Ấm Áp Từ Anh…

    • 127. Chương 129: Đây Gọi Là tình Thú

    • 128. Chương 130: Sự Trừng Phạt

    • 129. Chương 131: Vì Cô, Đánh Cuộc Một Phen

    • 130. Chương 132: Lục Yến Tùng, Anh Chính Là Ác Quỷ.

    • 131. Chương 133: Xin Anh Bỏ Qua Cho Tôi

    • 132. Chương 134: Ra Đi Không Lời Từ Biệt

    • 133. Chương 135: Thi Nam Sênh Tìm Đến Tận Nơi

    • 134. Chương 136: Đưa Anh Về Khách Sạn

    • 135. Chương 137: Triền Miên Suốt Đêm

    • 136. Chương 138: Có Con Thì Cứ Sinh Ra

    • 137. Chương 139: Nói Chuyện Yêu Đương

    • 138. Chương 140: Tình Cảm Khắc Sâu

    • 139. Chương 141: Anh Ta Thật Lòng Thích Em

    • 140. Chương 142: Cảm Giác Của Tình Yêu

    • 141. Chương 143: Quên Đi? Điều Đó Cả Em Và Anh Đều Không Làm Được…

    • 142. Chương 144: Vô Tình Gặp Gỡ…

    • 143. Chương 145: Dây Dưa Đến Cùng

    • 144. Chương 146: Niềm Hạnh Phúc Của Người Đang Yêu

    • 145. Chương 147: Muốn Mãi Ôm Em Thế Này - Cầu Hôn Lần Nữa

    • 146. Chương 148: Rạp Chiếu Phim Chỉ Có Hai Người…

    • 147. Chương 149: Hạnh Phúc Khi Được Yêu…

    • 148. Chương 150: Hẹn Đến Nhà…

    • 149. Chương 151: Ở Chung Một Phòng

    • 150. Chương 152: Sự Quan Tâm Đặc Biệt

    • 151. Chương 153: Ý Loạn Tình Mê

    • 152. Chương 154

    • 153. Chương 155: Nóng Bỏng Như Lửa

    • 154. Chương 156: Triền Miên Suốt Đêm

    • 155. Chương 157: Bảo Vệ Thiên Tình Đến Cùng

    • 156. Chương 158: Yêu Thương Không Nói Nên Lời

    • 157. Chương 159: Nỗi Uất Ức Phải Hứng Chịu

    • 158. Chương 160: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân

    • 159. Chương 161: Cưỡng Hôn

    • 160. Chương 162: Bầu Trời Của Em

    • 161. Chương 163: Từ Chối

    • 162. Chương 164: Bắc Cóc

    • 163. Chương 165: Ghen

    • 164. Chương 166: Giữ Cô Lại

    • 165. Chương 167: Xâm Hại Cô

    • 166. Chương 168: Nỗi Thương Tiếc Sâu Sắc Nhất

    • 167. Chương 169: Vạch Trần Bộ Mặt Thật Của Bạch Thiên Thiên

    • 168. Chương 170: Người Phụ Nữ Yêu Thương Nhất

    • 169. Chương 171: Giải Tỏa Khúc Mắc

    • 170. Chương 172: Càng Lún Càng Sâu – Kìm Nén Tình Cảm

    • 171. Chương 173: Dẫn Bạn Gái Về Nhà

    • 172. Chương 174: Ý Nghĩa Của Tình Yêu

    • 173. Chương 175: Ngang Ngược Hôn – Màn Cầu Hôn Lãng Mạn

    • 174. Chương 176: Suýt Bị Cưỡng Bức

    • 175. Chương 177: Ngủ Cùng Mẹ Một Đêm

    • 176. Chương 178: Cơ Thể Em Chưa Bao Giờ Chối Bỏ Tôi

    • 177. Chương 179: Nghe Theo Con Tim

    • 178. Chương 180: Chiến Đấu Hăng Hái Đến Bình Minh

    • 179. Chương 181: Cách Biểu Lộ Không Giống Nhau

    • 180. Chương 182: Yêu Tôi Khó Khăn Đến Vậy Sao…

    • 181. Chương 183: Chuẩn Bị Cho Lễ Cưới

    • 182. Chương 184: Quyết Định Về Đứa Bé

    • 183. Chương 185: Hôn Lễ

    • 184. Chương 186: Biết Sự Thật Về Đứa Bé

    • 185. Chương 187: Gặp Lại Sau Kết Thúc

    • 186. Chương 188: Gặp Nhau Chỉ Xem Như Người Xa Lạ…

    • 187. Chương 189: Muốn Biết Sự Thật

    • 188. Chương 190: Nụ Hôn Sau Nửa Năm Xa Cách

    • 189. Chương 191: Ngoan Ngoãn Ở Lại

    • 190. Chương 192: Chúng Ta Kết Hôn Đi

    • 191. Chương 193: Lưu Luyến Khi Xa Nhau…

    • 192. Chương 194: Muốn Một Đứa Con

    • 193. Chương 195: Nụ Hôn Trừng Phạt

    • 194. Chương 196: Chương Kết Thúc

Nội dung

Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi Contents Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi 4 1 Chương 1 Đêm Khuya Gặp Gỡ 5 2 Chương 2 Cô Thật Rẻ Mạt 7 3 Chương 3 Mối Tình Đầu Tiên 9 4 Chương 4 Tình Cờ Gặp Mặ[.]

Chương 1: Đêm Khuya Gặp Gỡ

Tại một khách sạn rộng lớn, dưới ánh đèn mờ ảo.

Âm thanh thở dốc đầy mê hoặc của người đàn ông vang vọng bên tai, khiến Thiên Tình, một người chưa từng trải qua cảm giác này, không khỏi run lên vì xúc động.

Mắt thấy đối phương với tay rút túi bao cao su có sẵn ở đầu giường khách sạn, cô vội vươn tay đoạt lấy.

Tuy ở trong bóng tối, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt suy ngẫm đầy cuồng ngạo của người đàn ông Thi Nam Sênh này.

Cảnh Thiên Tình lấy hết can đảm để xé gói giấy bạc lạ lẫm, nhưng cảm giác trơn trượt khiến tay cô run rẩy.

Thi Nam Sênh tự tin vào khả năng kiểm soát bản thân, nhưng đêm nay, sự xuất hiện bất ngờ của một cô gái lạ say xỉn đã khiến anh cảm thấy bối rối Sự thu hút từ nốt ruồi quyến rũ nơi khóe mắt cô đã làm cho tình huống trở nên khó xử.

Dù có thể cô đã nhầm lẫn hay không, và dù ngày mai có hối hận hay không, việc chọc giận Thi Nam Sênh sẽ khiến cô phải trả một cái giá đắt.

Tuy nhiên, nếu như cô còn trong sạch, có thể anh sẽ tốt bụng mà bỏ qua cho cô.

Con gái rất để ý người đàn ông đầu tiên của mình, mà điều đó thì đối với anh lại vô cùng phiền phức!

Kích thước của đối phương khiến Thiên Tình cảm thấy choáng váng, và cô không dám tưởng tượng mình sẽ phải trải qua những cảnh hành hạ ra sao trong thời gian tới.

Nhưng bây giờ cô đã không có đường lui.

Học theo cách diễn xuất trong phim, tôi nhắm mắt lại và làm việc một cách nhanh chóng Khi rút tay về, tôi vô tình để đầu nhọn của móng tay quẹt nhẹ vào phần đầu nhô lên.

“Xong chưa? Cô em, chậm chạp quá, tôi hết kiên nhẫn rồi đấy.” Giọng nói đầy cảm xúc của Thi Nam Sênh càng trở nên kiêu ngạo hơn trong không gian tối tăm của màn đêm.

Toàn thân Thiên Tình hơi run, làn da trắng noãn ửng đỏ dễ thương Đôi chân thon thả nôn nóng bấu víu vòng eo rắn chắc của người đàn ông, thể hiện sự mời gọi mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào.

“Em đúng là tiểu yêu tinh nhiệt tình!” Thi Nam Sênh khàn giọng khẽ cười ra tiếng, cúi đầu hôn lên nốt ruồi ở khóe mắt Thiên Tình.

Anh mơn man nhấm nháp, như đang nâng niu món bảo vật quý giá của mình Khô miệng, anh hỏi: “Cô bé, đã có ai khen nốt ruồi này của em rất đẹp chưa?”

“Anh… Là người đầu tiên….” Hơi thở Thiên Tình đã mất ổn định.

Anh nhỏ tiếng cười khàn.

Xin lỗi, nhưng tôi không thể giúp với yêu cầu đó.

Thiên Tình cảm thấy mình suýt rơi nước mắt vì bị cái lấp đầy này hành hạ, nhưng cô chỉ có thể cắn môi cố chịu đựng.

Quả nhiên không có tấm màng mỏng cản trở kia.

Thi Nam Sênh khịt mũi cười, nói với tiểu yêu tinh rằng anh đang nghĩ nếu cô còn giữ chặt quá thì sẽ không thoải mái Anh nhẹ nhàng khuyên cô thả lỏng một chút, hứa hẹn rằng cô sẽ thích khi cùng anh làm chuyện này.

Thi Nam Sênh nhận định rằng cô gái này có thể đã trải qua một trải nghiệm lần đầu không suôn sẻ, dẫn đến tâm trạng khẩn trương và khó chịu hiện tại của cô.

Nhưng anh hoàn toàn không biết, thật ra đây mới thật sự là lần đầu tiên của Thiên Tình.

Thiên Tình cắn chặt môi dưới, không dám để cho tiếng rên rỉ của mình bật ra ngoài.

Người đàn ông này nói chuyện quá thẳng thắn, quá lộ liễu, khiến cô không biết phải làm sao chống đỡ!

Tất cả cuối cùng cũng kết thúc.

Thiên Tình cảm thấy khó chịu giống như toàn thân mình rệu rã hết ra.

Cô nằm mệt mỏi trên giường, quên cả việc giúp anh tháo chiếc bao an toàn Khi đèn phòng bật sáng, Thi Nam Sênh tháo bao an toàn xuống, ánh mắt anh bỗng trở nên tối tăm và u ám.

Thủ đoạn của đàn bà anh còn lạ lùng gì nữa! Nhưng, trong cuộc đời mình anh cũng hận nhất chính là bị lọt bẫy của đàn bà!

Mặc dù Thiên Tình quay lưng về phía anh, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự giảm nhiệt độ đột ngột trong không khí Khi quay đầu lại, cô bất ngờ phát hiện mình bị một bóng người cao lớn mạnh mẽ áp đảo.

“Tiểu yêu tinh, lá gan em thật lớn!” Anh híp mắt, ánh mắt nghiêm nghị khiến Thiên Tình cảm thấy sợ hãi, “Em dám giăng bẫy ngay cả với tôi sao?”

Chương 2: Cô Thật Rẻ Mạt

Thi Nam Sênh là người lăn lộn chốn tình trường bao nhiêu năm qua, chút thủ đoạn nhỏ ấy của cô sao có thể qua mặt được anh?

Thiên Tình cười khổ rồi nhét viên thuốc vào miệng lặng lẽ nuốt xuống.

Nhiệm vụ hôm nay hiển nhiên đã thất bại! Hơn nữa, từ nay về sau e là sẽ không có cơ hội nữa.

Cô không giúp được ba, cũng giúp không được chị….

Nhìn chằm chằm đến khi Thiên Tình nuốt xuống viên thuốc, lúc này Thi Nam Sênh mới chán ghét xoay người đi vào phòng tắm.

Âm thanh nước chảy ồ ạt vang vọng, Thiên Tình yếu đuối mặc quần áo Cô ngẩng đầu nhìn hình ảnh gợi cảm phản chiếu từ lớp kính mờ của phòng tắm, lòng tràn ngập nỗi khổ sở và chua xót.

Anh một mực cho rằng cô là loại phụ nữ có lòng dạ ‘thấy người sang bắt quàng làm họ’….

Cũng phải, thật ra cô đúng là loại người như thế.

Cô gặp khó khăn khi cố gắng đứng dậy khỏi giường và lấy túi xách ở đầu giường để chuẩn bị rời đi Khi đi ngang qua phòng tắm, cô chần chừ một chút và lưỡng lự gõ cửa một cái.

Tiếng nước chảy bên trong vẫn ào ào không dừng lại, cũng không nghe được tiếng đáp lại của Thi Nam Sênh.

Thiên Tình hít một hơi, cuối cùng lên tiếng, “Thi tiên sinh, mẹ anh rất quan tâm đến anh.” Em cũng rất quan tâm anh….

Tiếng nước chảy bỗng dừng hẳn, giọng nói lạnh lẽo của anh truyền ra, “Mẹ tôi phái cô đến?”

Giọng điệu chất vấn càng lạnh hơn.

Thiên Tình thành thật đáp: “Tôi rất cần tiền Nếu như tôi có thể mang thai con của anh, tôi sẽ nhận được năm mươi vạn.”

‘Bật’ Cửa phòng tắm được mở ra từ bên trong.

Thi Nam Sênh đứng ở ngưỡng cửa, quấn khăn tắm, với vóc dáng hoàn hảo không thừa một chút thịt nào Những giọt nước trong suốt vẫn còn đọng lại trên lồng ngực săn chắc của anh, tạo nên một vẻ đẹp quyến rũ chết người.

Vòng tay trước ngực khinh bỉ nhìn Thiên Tình và thốt lên: “Chỉ với năm mươi vạn, cô đã sẵn sàng bán thân, bán con và đánh đổi quyền làm mẹ của mình? Thật không thể tin cái giá của cô lại rẻ mạt đến vậy!”

Sự châm biến lẫn làm nhục chẳng chút nương tình của anh khiến trai tim Thiên Tình đau nhói.

Từ nhỏ, cô luôn lén lút quan sát người đàn ông này, ngưỡng mộ sự lạc quan và sức sống mãnh liệt của anh, cũng như phong cách tự tin, bất cần đời của anh.

Rồi càng về sau, nhìn anh bị vấp ngã nặng nề bởi cuộc tình kia, và từ đó không có lòng tin vào chuyện tình cảm nữa.

Cô đã nhiều lần tự hỏi làm thế nào để thu hút sự chú ý của anh trong cuộc sống của mình Tuy nhiên, không ngờ rằng, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô lại chọn một cách không hợp lý nhất.

"Năm mươi vạn có thể là số tiền nhỏ bé đối với anh Thi, nhưng đối với tôi, nó lại vô cùng quý giá Thiên Tình không dám nhìn vào lồng ngực trần của anh, chỉ dám nhìn thẳng vào mắt anh Cô xiết chặt chiếc túi trong tay và nhẹ nhàng nói: 'Tôi đi trước, hẹn gặp lại.'"

Việc đã đến nước này, cô còn ở lại thêm nữa cũng chỉ tự chuốc lấy nhục nhã hơn thôi!

Tay vừa chạm lên chốt cửa, chuẩn bị kéo cửa đi ra ngoài Cổ tay nhỏ bé bỗng nhiên bị giữ lấy.

Thi Nam Sênh áp sát từ phía sau, hơi ấm từ lồng ngực anh dường như dán chặt vào sống lưng cô, khiến cho Thiên Tình cảm thấy bối rối Cánh tay dài của anh chống lên ván cửa, tạo nên một bóng mờ như lưới bao trùm quanh cô Sự gần gũi đột ngột này khiến hô hấp của Thiên Tình trở nên rối loạn, cô cảm thấy bức bách và nhẹ nhàng hỏi: “Còn chuyện gì sao?”

“Tôi cho cô năm mươi vạn, hãy bán cô cho tôi!”

“Hả?” Thiên Tình tưởng mình nghe lầm.

“Năm mươi vạn, làm bạn giường cho tôi!” Anh hiếm khi có kiên nhẫn lặp lại.

Thiên Tình bất ngờ xoay người lại, khoảng cách gần khiến môi cô suýt chạm vào anh Cô nhanh chóng lùi lại, tựa vào cánh cửa, ánh mắt lấp lánh nước mắt đầy thắc mắc hỏi anh: “Tại sao?”

Anh khinh bỉ cô, chán ghét cô, sao còn muốn giữ cô lại bên cạnh để làm gì?

“Rất đơn giản Bởi vì tôi thích cảm giác khi làm tình với cô.” Anh chẳng ngại ngùng mà còn nói chuyện vô cùng thẳng thắn.

"Quan trọng nhất là " Anh ngừng lại giữa chừng, nhẹ nhàng xoa khóe mắt Thiên Tình bằng ngón tay ấm áp, "Nốt ruồi này của cô rất đẹp "

“Tôi….Tôi nghĩ, tôi cần thời gian để suy nghĩ.” Thiên Tình không đồng ý ngay cũng không thẳng thừng từ chối.

“Kiên nhẫn của tôi có hạn, không có thời gian chờ đợi ai cả.” Thi Nam Sênh quay người, chỉ vào cửa mà không nhìn Thiên Tình, nhấn mạnh: “Lúc đi nhớ đóng cửa!”

Người đàn ông này đã quen kiêu ngạo tự phụ, sao có thể để mặc cô làm càn?

Nhưng nếu bây giờ đồng ý yêu cầu của anh, đó cũng chính là lối thoát duy nhất của cô.

Thiên Tình cắn cắn môi, “Được! tôi đồng ý!”

Khi Thiên Tình lê tấm thân mệt mỏi từ khách sạn đi về nhà đã là hai giờ sáng.

Cảnh Kiến Quốc, cha của Thiên Tình, ngồi trên ghế sofa và ngay khi nhìn thấy cô, ông lập tức đứng dậy với ánh mắt đầy mong đợi Ông hỏi, “Thiên Tình, tối nay có tin gì không? Bà Thi rất nóng lòng chờ đợi tin mừng từ con!”

Thiên Tình vô cùng mệt mỏi, nhưng vẫn phải trả lời với Cảnh Kiến Quốc.

“Bị anh ta phát hiện rồi.”

Cảnh Kiến Quốc tức giận khi phát hiện con mình bất cẩn, ông trách móc: “Đó là tia hy vọng cuối cùng của gia đình Nếu không có năm mươi vạn này, chị con sẽ không thể chữa bệnh Hơn nữa, số tiền ba mượn từ Bạch gia, con đã đẩy ba vào tình huống nguy hiểm.”

“Cha, con sẽ có cách khác.” Thiên Tình nhức đầu ngắt lời Cảnh Kiến Quốc.

Cảnh Kiến Quốc không hề dịu giọng khi nói rằng việc nuôi con gái là lỗ vốn, đặc biệt khi ông đang nuôi tới hai đứa Ông cho rằng chị của Thiên Tình đã không còn hy vọng, và Thiên Tình cũng không khá hơn Những lời trách móc của cha chỉ làm cho lòng Thiên Tình thêm lạnh lẽo.

Cô hơi cao giọng, “Thi Nam Sênh cho con năm mươi vạn!”

Thi Nam Sênh đề nghị con gái trở thành tình nhân của anh ta với lời hứa sẽ tặng chi phiếu trị giá năm mươi vạn Khi nghe đến hai từ 'tình nhân', Thiên Tình cảm thấy đau đớn trong lòng như bị kim châm.

Mang thai hay làm tình nhân thì có gì khác nhau, cũng đều sống một cuộc sống mất đi tôn nghiêm và lòng tự trọng.

Chương 3: Mối Tình Đầu Tiên

Cảnh Kiến Quốc nắm chặt tấm chi phiếu, nhận thấy con gái mình có vẻ không vui, ông liền cười để xoa dịu Ông hứa sẽ không cá độ nữa nhưng không thể không thừa nhận rằng Thi Nam Sênh rất coi trọng con gái ông Ông nhấn mạnh rằng với một cô gái trong trắng như Thiên Tình, giá trị của cô không thể chỉ dừng lại ở năm mươi vạn Ông khuyên cô nên yêu cầu thêm ít nhất năm mươi vạn nữa từ Thi Nam Sênh.

Thiên Tình không thể kìm nén nước mắt, cô nhìn cha mình với ánh mắt rưng rưng và nghẹn ngào cầu xin: “Cha, xin cha cho con giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của mình, được không?”

“Thiên Tình, em vẫn còn đang đi học, làm sao có đủ tiền để chi trả cho những khoản này?” Cảnh Vãn Tình ngỡ ngàng nhìn hóa đơn phẫu thuật và hóa đơn lọc máu tại bệnh viện.

Thiên Tình mở rèm cửa sổ, ánh sáng chiếu rọi lên gương mặt rạng rỡ của cô, và cô mỉm cười đón nhận ánh nắng Cô nhấn mạnh rằng điều quan trọng nhất là chị cần tập trung vào việc điều trị bệnh thật tốt.

“Nếu em không nói thật với chị, chị sẽ không trị bệnh nữa.” Vãn Tình cố chấp đòi phải biết nguyên nhân.

Thiên Tình không dám tiết lộ sự thật về số tiền mà cô phải đánh đổi bằng cơ thể Nếu Vãn Tình biết điều đó, cô sẽ càng tránh xa Thiên Tình hỏi: “Chị, chị còn nhớ người mà em từng nói là em thích không?”

“Đàn anh thời em còn học trung học đó à?”

Lần đầu tiên Thiên Tình gặp Thi Nam Sênh là vào ngày đầu tiên cô bước vào trung học, trong khi anh đã tốt nghiệp cấp ba Anh nổi bật trong trường với sự thu hút và luôn đi cùng Bạch Thiên Thiên, một cô gái xinh đẹp.

Trai tài gái sắc, lúc ấy không biết đã làm biết bao nhiêu người ngưỡng mộ.

Trước khi gặp Thi Nam Sênh, Thiên Tình chưa từng hiểu tình yêu và khái niệm tiếng sét ái tình Tuy nhiên, từ giây phút nhìn thấy anh, mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng với cô.

Sau khi bị cha mắng, cô chạy đến trường trong tâm trạng tủi thân và khóc Anh đã ngồi xổm trước mặt cô, nhẹ nhàng lau nước mắt Dưới ánh mặt trời chói chang, anh như được bao bọc bởi một vầng sáng rực rỡ, khiến cô cảm thấy như đang bị cuốn vào Thiên Tình Trái tim cô đập mạnh, như thể muốn thoát ra khỏi lồng ngực.

Về sau cô mới biết, đó là nụ tình chớm nở đầu tiên của mình….

“Chẵng lẽ anh ta giúp em?”

Thiên Tình cần mượn tiền và quyết định tìm anh ta để xin giúp đỡ Cô biết rằng mình không giỏi nói dối, nhưng trong tình huống này, việc nói dối là cần thiết Cô hứa sẽ trả lại đúng số tiền đã mượn khi có khả năng tài chính trong tương lai.

"Chị không nghe nói rằng em và anh ta có mối quan hệ thân thiết đến mức đó Với số tiền lớn như vậy, liệu anh ta có thật sự đồng ý cho mượn không?" Vãn Tình dường như cũng không dễ bị lừa.

Khoản tiền này có thể là một con số lớn đối với chúng ta, nhưng chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống của anh ta Chị hãy tin em, người đó rất tốt bụng; khi biết em gặp khó khăn, anh ấy đã ngay lập tức giúp đỡ Có lẽ anh ấy cũng thông cảm với hoàn cảnh của chúng ta.

Vãn Tình ngẫm nghĩ lại thấy lời Thiên Tình nói cũng không hẳn là không có lý.

Có lẽ, những người có tiền kia chỉ coi đó như một hoạt động từ thiện mà thôi Vì vậy cười cười gật đầu,

“Em nói vậy chị cũng yên tâm, chị chỉ không muốn liên lụy em.”

Thiên Tình cảm ơn Vãn Tình vì đã luôn chăm sóc cho gia đình và gánh vác mọi trách nhiệm, nhấn mạnh rằng nếu không có chị, cuộc sống của cô và cha sẽ khó khăn hơn rất nhiều.

Mẹ qua đời sớm, trong khi cha lại sa vào cờ bạc, khiến cho ngôi nhà tồi tàn này chỉ còn lại sự gắng gượng của người chị cả Cảnh Vãn Tình.

Lao động vất vả lâu ngày, cuối cùng mới dẫn đến một thân ốm đau như bây giờ.

Nghĩ đến đây, Thiên Tình thấy mũi hơi cay Vãn Tình ôm siết cơ thể gầy gò của em gái, “Con bé ngốc!”

Dù đã đồng ý ký kết giao dịch với Thi Nam Sênh, nhưng cho đến nay, anh ta vẫn không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với cô Thậm chí, sau nửa tháng, anh ta cũng biến mất hoàn toàn, như thể chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của cô.

Thiên Tình còn tưởng rằng, năm mươi vạn mà mình nhận được vào buổi tối hôm đó, là anh ta tặng không ình.

Thiên Tình tiếp tục đến trường và tan học như thường lệ, cùng với cô bạn thân Đàm Tư Noãn làm việc bán thời gian tại câu lạc bộ 'Miss' Cuộc sống của họ diễn ra bình yên cho đến một đêm bất ngờ, khi một khúc nhạc đệm xuất hiện, làm thay đổi mọi thứ.

Chương 4: Tình Cờ Gặp Mặt

Edit: TiêuKhang Đi tới trạm xe bus, do đêm đã khuya, chỉ còn mỗi Thiên Tình mình đứng đợi đón tuyến xe cuối cùng để về nhà

“Tin… Tin… Tin….” Đột nhiên sau lưng vang lên tiếng kèn xe dồn dập.

Thiên Tình còn chưa kịp quay đầu lại, đã nghe một giọng nói lanh lảnh rõ ràng vang lên trong đêm tối, “Hi, Cảnh Thiên Tình!”

Tiếng của anh ta rất trong, trong như dòng suối vậy.

Thiên Tình hồ nghi xoay người.

Hai luồng sáng rực rỡ chiếu thẳng về phía Thiên Tình, khiến cô phải nheo mắt Trong ánh sáng chói lòa đó, cô nhận ra Mộ Trầm Âm, người như một quang minh Sứ giả, xuất hiện bất ngờ giữa bóng tối.

Chiếc mô tô vững vàng đỗ cạnh cô, anh tháo mũ bảo hiểm, lộ ra gương mặt điển trai với đôi mắt đẹp tỏa sáng nét cười bỡn cợt, dưới ánh đèn đường chói mắt.

Thiên Tình thường nghe Tư Noãn kể về cậu hai nhà họ Mộ với những cụm từ như "sát thủ sát gái" và "tình nhân đông như kiến" Tuy nhiên, trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy những từ ngữ đó không thể phản ánh đúng bản chất của công tử bột trước mắt mình.

Nhìn từ khoảng cách gần, anh ta còn đẹp và quyến rũ hơn nhìn thoáng qua từ xa Ừm! Phải nói anh ta giống Yêu Tinh thì đúng hơn.

“Có chuyện gì không?” Cô nhớ giữa họ vốn không quen nhau.

“Ưm hừm, có chuyện lớn!” Mộ Trầm Âm lười biếng đem mũ bảo hiểm máng lên kính chiếu hậu, nhướn mày liếc nhìn cô, “Em có bạn trai chưa?”

“Hả?” Thiên Tình không ngờ anh lại hỏi vấn đề riêng tư này, cô khó chịu thoáng cau mày.

Công tử bột này có ý gì?

Mộ Trầm Âm cười tươi, rồi bất ngờ cúi người, đưa khuôn mặt điển trai lại gần Thiên Tình Khoảnh khắc đó khiến Thiên Tình cảm thấy choáng ngợp trước nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của anh.

“Vậy anh đây sẽ làm bạn trai của em, cứ quyết định như vậy đi!”

Thiên Tình bị Mộ Trầm Âm tự biên tự diễn làm một hơi mà cô chỉ biết nín thinh không thốt nổi nên lời.

Cô chưa từng thấy người nào vẫn chưa được sự đồng ý của người ta đã tự tiện quyết định như thế bao giờ!

“Ồ, đây không phải là cậu hai họ Mộ đó sao?” Đột nhiên có một giọng nữ õng ẹo chen vào cuộc đối thoại giữa họ.

Thiên Tình cùng Mộ Trầm Âm đồng thời quay lại nhìn nơi phát ra tiếng nói.

Thiên Tình đứng ngỡ ngàng.

Nói chuyện là một cô gái rất khiêu gợi và xinh đẹp, người bên cạnh dang khoát tay chính là….Thi Nam Sênh.

Dưới ánh đêm mờ ảo, hình dáng cao lớn của anh toát lên vẻ áp bức, từng bước chân vang vọng Ngũ quan tuấn tú của anh, ẩn hiện trong ánh sáng, vừa lạnh lùng vừa oai nghiêm, tạo nên một sức hút khó cưỡng.

Không ngờ lúc này lại gặp anh!

Thiên Tình tự nhiên hoảng sợ lui về phía sau theo bản năng và giữ khoảng cách với anh công tử bột trước mặt.

Cậu hai Mộ vui vẻ chào Anh Nam Sanh, đồng thời hóm hỉnh nhìn mỹ nữ bên cạnh và nói: “Lại thay bạn gái mới nữa hả? Anh định thi xem ai thay bạn gái nhanh hơn với anh trai em sao?”

Thi Nam Sênh không hề chú ý đến Thiên Tình, chỉ nhíu mày trước sự trêu chọc của công tử bột Mộ, và ôm chặt cô gái bên cạnh Cậu hai Mộ cười vui vẻ, chỉ tay về phía Thiên Tình và hỏi, “Anh, anh thấy bạn gái của em thế nào?”

Lúc này Thi Nam Sênh mới thoáng liếc sang Thiên Tình, ánh mắt xa lạ đó giống như giữa cả hai chưa từng quen biết.

Thiên Tình có thể hiểu được, dù sao….Quan hệ giữa họ, tồi tệ đến mức chẳng thể để ai biết…

Chua sót cắn môi, nhất thời đã quên việc phải đính chính lại lời của cậu hai Mộ.

Thi Nam Sênh cũng không có ý kiến gì, chỉ vỗ vỗ vai cậu hai Mộ, “Tranh thủ về sớm, kẻo anh cậu lại lo lắng cho cậu.”

“Tuân lệnh!” Cậu hai Mộ nghịch ngợm chào theo kiểu nhà binh.

Thi Nam Sênh ôm cô gái xoay người bước đi Tầm mắt từ đầu đến cuối chỉ dừng thoáng qua cô đúng một giây.

Nhìn theo đôi trai tài gái sắc mỗi lúc càng dần xa, trong lòng Thiên Tình nhất thời cũng không thể xác định.

Liệu anh ta đang giả vờ không quen biết, hay thật sự đã quên mình? Có lẽ anh ta thật sự đã quên… Dù sao đi nữa, mình cũng chẳng có ý nghĩa gì với anh ta!

Nỗi mất mát chảy tràn vào tim.

“Nè, tôi đưa em về! Lên xe!” Cậu hai Mộ gọi về dòng suy tư của cô.

Thiên Tình từ chối một cách tự nhiên và nhận ra lời giới thiệu của cậu hai Mộ Cô nghiêm túc nói rằng mong anh không giới thiệu về mình như vậy nữa, vì họ chỉ mới quen biết nhau.

Sự nghiêm túc của cô chỉ khiến cậu hai Mộ càng cười tươi hơn, đôi mắt sáng ngời như hoa đào xán lạn,

“Quả đúng như lời bọn nhóc kia nói, em đúng thật là khó ‘cua’!”

Vì để nghiệm chứng điều đó, anh mới đột nhiên chạy tới nói những lời mà ngay cả bản thân mình cũng không thể nào hiểu nổi?

Thiên Tình nhận ra đây chỉ là trò đùa của những người giàu có, vì vậy cô không nói nhiều với anh nữa, chỉ lặng lẽ chỉnh lại túi xách trên vai và quay đi.

Mộ Trầm Âm từ trước đến nay chưa bao giờ bị con gái từ chối, nên anh ta đã quen với sự kiêu ngạo Giờ đây, anh không còn đuổi theo nữa, mà chỉ nhàn nhã ngả người trên mô tô, nheo mắt dõi theo bóng lưng cô.

Dưới ánh đèn mờ, cô gái với túi xách trên vai và tóc buộc đuôi ngựa toát lên vẻ trẻ trung, tràn đầy sức sống Tuy nhiên, nét trang nghiêm và đứng đắn của cô lại tạo nên một sự khó hiểu, khiến những người xung quanh không ngừng muốn trêu ghẹo cô.

Thiên Tình vừa đi được hai bước, một chiếc xe màu đen sang trọng chầm chậm dừng lại ngay cạnh cô.

Cô ngạc nhiên dừng bước, nghiêng mắt nhìn.

Cửa xe đẩy ra, một người đàn ông khôi ngô vạm vỡ bước xuống, “Cô Cảnh, tiên sinh bảo tôi đến đón cô.”

“Tiên sinh?” Thiên Tình không hiểu nhìn đối phương.

“Thi tiên sinh.” Đối phương giải thích.

Thì ra anh ta vẫn chưa quên mình…

Khi nhớ lại khoảnh khắc vừa lướt qua nhau, Thiên Tình cảm thấy tâm trạng mình rối bời Cô gật đầu và bước theo người đó lên xe.

Mộ Trầm Âm vẫn nhởn nhơ tình tang nhìn Thiên Tình được người đón lên xe Có tiếng bước chân ở phía sau.

“Êh, cậu hai, thành công không?” Là đám cậu ấm họ Quan.

Mộ Trầm Âm nhìn tới phương hướng Thiên Tình bĩu bĩu môi, “Ừ, người ở đằng kia.”

Khi Thiên Tình bước lên chiếc xe sang trọng, mọi người đều hiểu nhưng không ai nói ra, cảm thấy ngượng ngùng và quyết định không theo cô nữa Họ đồng lòng quay lại và tiếp tục cuộc vui với rượu.

====Trên xe, Thiên Tình gọi điện thoại cho Cảnh Kiến Quốc hay.

Khi nhận được tin Thi Nam Sênh đến đón, Cảnh Kiến Quốc rất vui mừng và liên tục nhắc nhở Thiên Tình phải khôn khéo và nghe lời Tuy nhiên, Thiên Tình lại cảm thấy trái tim mình lạnh giá và đã im lặng cắt đứt cuộc gọi.

Xe bon bon vòng qua vòng lại trong thành phố, cuối cùng dừng lại trước một ngôi biệt thự.

“Cô Cảnh, đến rồi.” Có người giúp cô mở cửa ra.

Chương 5: Ở Nhà Đợi Anh

Edit: TiêuKhang Đây là điểm khác nhau một trời một vực với thế giới của cô.

“Vào đi thôi.” Sau lưng có người thúc giục.

Thiên Tình khẽ gật đầu, theo người nọ đi vào biệt thự Quả nhiên, cách trang trí trong biệt thự cũng xa hoa đến mức khiến cô líu lưỡi.

Không khí xung quanh khiến Thiên Tình cảm thấy không thoải mái Dưới sự hướng dẫn của quản gia, cô ngồi trên ghế sofa, ôm túi xách như một đứa trẻ ngoan ngoãn.

"Cô Cảnh, cô nên đi tắm trước rồi nghỉ ngơi, khách phòng đã chuẩn bị xong cho cô." Quản gia nhận thấy cô ngồi lâu nên đã lên tiếng gợi ý.

Cô gái này xem ra cũng còn nhỏ tuổi, có đôi mắt rất trong sáng, nhìn cũng hiền lành Vì vậy quản gia cũng có thiện cảm với cô.

“Không cần làm phiền, tôi có thể ngồi đây chờ Thi tiên sinh,” Thiên Tình mỉm cười và nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường lớn, hỏi, “Thi tiên sinh có thông báo thời gian về không ạ?”

“Cậu chủ chỉ nói có cuộc xã giao quan trọng, không nói rõ là mấy giờ Có thể sẽ hơi muộn một chút.”

“Vâng Vậy chú đi ngủ trước đi, tôi ngồi đây đợi anh ấy cũng được.”

Thiên Tình cảm thấy bối rối khi Thi Nam Sênh gọi mình đến, bởi vì bên cạnh anh đã có một cô gái khác.

Là vì hôm nay tình cờ gặp lại mình, cho nên mới nhớ tới việc tìm mình để đòi quyền lợi của anh ta sao?

Thời gian trôi qua mà Thi Nam Sênh vẫn chưa trở về, khiến Thiên Tình cảm thấy mệt mỏi Sau một ngày dài, cô không còn sức để chống đỡ, cuối cùng đã thiếp đi trong giấc ngủ.

Lúc Thi Nam Sênh về nhà thì nhìn thấy cảnh tượng này.

Trong không gian phòng khách rộng lớn, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn bàn Cô gái nhỏ nhắn đang cuộn mình ngủ trên ghế sofa, trông như một đứa trẻ, khiến người khác khó mà nhận ra sự hiện diện của cô.

Túi sách rơi xuống đất, có vài quyển sách giáo khoa rơi ra nằm ngổn ngang.

Thi Nam Sênh bước tới đẩy cô một cái, “Này!”

Vốn lạ chỗ, với cũng mới ngủ không lâu, bị đẩy một cái Thiên Tình lập tức giật mình tỉnh hẳn.

Hé mắt bắt gặp anh đang cúi đầu nhìn mình, vội từ trên ghế sô pha ngồi thẳng người dậy, “Xin lỗi, tôi ngủ quên.”

Thi Nam Sênh ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn đối diện cô, nheo đôi mắt say lờ đờ, vẫy tay với cô, “Lại đây.”

Thiên Tình nhẹ nhàng bước đi với đôi chân trắng như ngọc, nhưng chưa kịp lên tiếng, Thi Nam Sênh đã bất ngờ nắm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô.

Cô bị dọa sợ trố mắt nhìn anh.

Sau đó tay anh tăng sức, Thiên Tình gỏn gọn ngã ngồi trên hai chân anh.

Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi, khiến Thiên Tình cảm nhận rõ nhịp tim anh đập mạnh mẽ và hơi thở nóng rực bên cạnh Tất cả những cảm giác này như đang cuốn cô vào một cơn say mê mãnh liệt.

“Em và cậu ta có quan hệ gì?” Mở miệng là câu chất vấn lạnh như băng.

Cổ tay anh bá đạo kềm ở cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng mình.

“Cậu ta?” Thiên Tình không hiểu nhìn anh.

Thi Nam Sênh cho là cô giả vờ giả vịt, lạnh mặt hỏi, “Em đã có bạn trai, còn dám ra giá bán? Sao đây?

Em chỉ làm được những chuyện dơ bẩn thế này thôi sao?”

Mặc dù cô thật sự có làm chuyện bán mình đó, nhưng những lời của Thi Nam Sênh lúc này vẫn làm cô tổn thương nặng nề.

Mím môi, mắt lấp lánh nước nhìn anh, “Anh đang nói cái anh họ Mộ kia?”

Thi Nam Sênh cười lạnh một tiếng, “Tôi không thích san sẻ đàn bà với bất kỳ ai! Cảnh Thiên Tình, giao dịch của chúng ta kết thúc!”

Kết thúc? Vậy bệnh của chị…

Thiên Tình nghĩ đến người chị đáng thương, vội giải thích, “Tôi không có, tôi chỉ vừa mới quen anh ta vào tối nay mà thôi.”

“Mới quen tối nay?” Đáy mắt nổi lên sự đùa cợt mỉa mai, “Mới quen mà đã là bạn gái của cậu ta? Chê tôi cho em quá ít?”

Trong mắt anh, cô chỉ là loại đàn bà dơ bẩn không ai sánh bằng….

Nỗi chua sót cuồn cuồn gợn sóng nơi đáy lòng.

Cô uất ức giải thích rằng mình không phải là bạn gái của anh ta và không có ý định tiếp cận anh Cô cho biết việc anh ta và những người khác đánh cược đã dẫn đến những lời đồn thổi sai lệch về mối quan hệ của họ Thi Nam Sênh chăm chú nhìn cô, dường như đang cân nhắc tính xác thực của lời nói này.

Cô nhìn chằm chằm vào nốt ruồi ở khóe mắt, đôi môi mỏng khẽ mở ra và thách thức: “Hôn tôi! Tôi muốn tự mình kiểm chứng xem liệu cái miệng nhỏ bé này có nói dối hay không?”

Thiên Tình nhìn trân trối người đàn ông khiến bản thân rung động tim đập dồn dập.

Bàn tay nhỏ bé níu lấy áo sơ mi của anh, vô ý thức càng siết chặt hơn.

“Sao? Không dám?” Thi Nam Sênh nhíu mày.

Rút tay về, dựa lưng ra sau, anh nhìn cô với ánh mắt bình thản, tay anh nhẹ nhàng vuốt ve eo cô, “Lần trước khi em ‘dụ dỗ’ tôi, em không có vẻ như thế này.”

Hàng mi dài run rẩy, Thiên Tình ngước nhìn bờ môi gợi cảm của anh, tim cô đập nhanh hơn bao giờ hết Cô cúi đầu, lấy hết dũng khí và ngập ngừng chạm môi mình vào môi anh.

Phụ nữ Thi Nam Sênh đã trải qua nhiều mối quan hệ, nhưng sự tự chủ của cô lại rất đáng nể Khi hai đôi môi chạm nhau, tâm trí anh bỗng trở nên trống rỗng, và anh instinctively ôm cô gái chặt hơn Thiên Tình vẫn còn thiếu kinh nghiệm trong việc hôn môi, và khoảnh khắc này khiến trái tim cô đập mạnh, đến nỗi khi môi vừa chạm nhau, cô đã vội vàng muốn lùi lại.

Với hương vị ngọt ngào đọng lại, Thi Nam Sênh không dễ dàng từ bỏ Bàn tay anh nhẹ nhàng di chuyển lên, giữ chặt ót cô, không cho cô có cơ hội lùi bước.

Lưỡi anh tìm kiếm dây dưa với cô Sau đó chìm đắm không thoát nổi bởi nụ hôn này.

“Ưm…” Thiên Tình thở nặng ra tiếng, chỉ có thể ngơ ngác đón nhận nụ hôn của anh.

Anh hôn rất mạnh bạo, hôn đến bất chấp tất cả.

Mãi đến khi thấy Thiên Tình sắp không thở nổi nữa, Thi Nam Sênh mới luyến tiếc buông tha.

Nheo mắt nhìn đôi môi sưng đỏ, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt trên gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô, anh khẽ nói: “Rất tốt, không có mùi của đàn ông khác…”

Thiên Tình không biết phải nói gì luôn. Đây là phương pháp kiểm nghiệm mà anh nói? Lẽ nào anh thật sự phân biệt được mùi vị khác sao?

Chương 6

“Tôi và anh ta thật sự không có gì.” Không biết anh có tin hay không, nhưng cô vẫn muốn giải thích.

Tay Thi Nam Sênh nhẹ nhàng vuốt ve nốt ruồi ở khóe mắt cô, nhưng lời nói lại đầy uy lực: “Từ nay, đừng để tôi thấy em qua lại với bất kỳ người đàn ông nào khác Tôi ghét nhất là bị phản bội.”

“Tôi biết rồi…” Thiên Tình rũ mắt, không muốn nhìn thấy vẻ mặt say mê của anh khi nhìn nốt ruồi nơi khóe mắt của mình nữa.

Sở dĩ khi ấy bà Thi chọn cô mang thai hộ, cũng là do nhìn thấy nốt ruồi này…

Bởi vì Bạch Thiên Thiên cũng có nốt ruồi như vậy… Đang suy nghĩ miên man, Thiên Tình đột nhiên bị nhấc bổng lên.

“Á…” Cô hoảng hồn thốt lên, định thần lại mới phát hiện Thi Nam Sênh đang bế mình.

"Chưa gì đã kêu la, có phải còn hơi sớm hay không? Đợi lát lên giường em có thể kêu la thoải mái." Anh nhìn Thiên Tình với ánh mắt trêu chọc, khiến cô bỗng đỏ mặt Cô chỉ biết xấu hổ cắn môi và quay mặt đi, tránh ánh mắt mập mờ của anh.

Căn phòng ngủ trang hoàng không khác biệt chút nào với phong cách của anh.

Thiên Tình đánh giá một vòng, thấy hộp bao cao su đã mở toang trên đầu giường, vội vàng cụp mắt ngó sang chỗ khác.

Chiếc giường này, có lẽ từng có rất nhiều phụ nữ ngủ qua? Cô gái hồi tối anh ôm, cũng từng ngủ trên chiếc giường này sao?

Nghĩ vậy, Thiên Tình bỗng có cảm giác bài xích với chiếc giường to lớn kia.

“Đang nghĩ gì?” Thi Nam Sênh liếc nhìn cô, đồng thời cởi nút áo sơ mi ra.

Cô hoàn hồn gượng gạo cười cười, không trả lời mà chỉ nói: “Tôi đi mở nước cho anh tắm.”

Dứt lời, không đợi anh đáp liền đi nhanh vào phòng tắm.

Thi Nam Sênh nhếch môi nhìn theo bóng lưng cô Cô ấy đang ám chỉ với mình, muốn vào nhà tắm làm ư? Cũng tốt! Mình cũng đang có ý đó.

Thi Nam Sênh chỉ quấn ngang người chiếc khăn đi vào phòng tắm.

Thiên Tình ngồi trên bệ bồn tắm, tâm trạng nặng nề và đùa nghịch với mặt nước Khi nghe thấy tiếng động, cô nhanh chóng ngẩng đầu lên và nhìn thấy anh để trần nửa phần trên cơ thể, khiến cô cuống quýt quay đi.

Từng đường cong gợi cảm kia cũng đủ khiến cho đàn bà con gái nào thấy cũng mê mệt, càng khắc sâu rõ ràng vào đầu cô.

Tim đập dồn dập, rối loạn không yên.

Cô bối rối đứng dậy, “Nước vừa đủ ấm rồi, tôi đi ra ngoài trước.”

Dứt lời liền bước đi ra.

Thi Nam Sênh chắn ngang ngăn cô lại Nhíu mày nhìn cô, “Tôi không có kiên nhẫn chơi trò mèo vờn chuột.”

“Dạ?” Cô không hiểu giương mắt nhìn.

Thi Nam Sênh cảm thấy choáng váng khi nhìn vào ánh mắt trong veo của người đối diện Điều kỳ lạ là dù rõ ràng là một người dễ dãi trong chuyện tình cảm, họ vẫn luôn tỏ ra ngây thơ và trong sáng như một trang giấy trắng.

Mắt anh nheo lại, kéo cô vào lòng và thì thầm những lời ngọt ngào như rượu nho, “Chúng ta cùng tắm nhé!” Cô cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực nóng bỏng của anh khi mặt cô áp sát vào đó.

Mặc dù đã cùng anh tiếp xúc thân mật như thế này một lần rồi, nhưng Thiên Tình vẫn không thể nào thích ứng được.

Chỉ cảm thấy bị nhiệt độ của anh thiêu đốt iệng đắng lưỡi khô luôn, nghe anh yêu cầu càng khó nén run sợ.

Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh bế thẳng vào bồn tắm lớn.

Hơi nóng lan tỏa khắp cơ thể khi anh áp đảo cô bằng nụ hôn mãnh liệt Dưới lớp sương mù dày đặc, ánh mắt thâm thúy và đôi môi của anh như hòa quyện vào không gian, khiến cô cảm thấy như bị cuốn vào một thế giới đầy mê hoặc.

Quần áo trên người Thiên Tình ướt đẫm hết, dán sát vào da thịt, làm nổi bật dáng người duyên dáng của cô.

Mắt Thi Nam Sênh bừng bừng như lửa, trong khi anh siết chặt cô vào vòng tay mạnh mẽ, hôn cuồng nhiệt không ngừng Thiên Tình cảm thấy như mình sắp tan chảy trong khoảnh khắc đầy đam mê này.

Mỗi tấc da thịt ẩm ướt, hơi nóng hòa quyện với tinh dịch khiến cô kiệt sức, bám chặt vào cổ Thi Nam Sênh, để nụ hôn của anh từ từ lan tỏa khắp cơ thể.

“Ưm….Thi tiên sinh….Đừng như vậy…” Cô hoảng hốt ngăn cổ tay anh lại khi ngón tay nóng bỏng của anh cởi chiếc áo lót ướt đẫm, hàng mi dài ướt nước của cô run nhẹ như cánh bướm chập chờn.

Thi Nam Sênh sao có thể cho cô cự tuyệt?

Hắn mạnh mẽ gạt tay cô ra, tiếp tục đắm chìm trong khoảnh khắc, há miệng ngậm lấy đôi môi đỏ hồng của cô Đầu lưỡi của hắn khéo léo trêu chọc, nhấm nháp, cuốn theo những bọt nước trong suốt.

Tất cả lý trí của Thiên Tình trong nháy mắt đều tan thành mây khói.

Những đợt tấn công khiêu khích này hoàn toàn khác biệt so với đêm hôm đó, khiến cô không thể kiềm chế và bật ra tiếng Tuy nhiên, âm thanh đó lại khiến cô sợ hãi, không thể tin rằng đó chính là tiếng mình phát ra, bởi nó nghe thật bay bổng và dâm đãng.

Chưa kịp hồi phục lại từ nụ hôn kịch liệt kia, quần áo trên người cô đã bị anh cởi sạch.

Trong bồn tắm, hình ảnh khỏa thân của Thiên Tình và người kia phản chiếu rõ ràng dưới ánh đèn sáng, khiến cô cảm thấy nghẹt thở Những vùng nhạy cảm trở nên dễ thấy, và mặc dù cô có ý muốn tránh né, nhưng sự khao khát và khoái cảm lại như tấm lưới vây kín, không cho cô lối thoát.

Không thể chịu nổi sự hấp dẫn này nữa, Thi Nam Sênh ôm lấy cô, kịch liệt xỏ xuyên qua cơ thể mềm mại bên dưới mặt nước.

“Ưm…” Hạ thể vẫn không tránh khỏi đau đớn Cô không cách nào thừa nhận nổi sự chiếm hữu này của anh, chỉ biết bám chặt bả vai anh.

"Thả lỏng một chút, Tiểu yêu tinh, em chặt quá rồi…" Anh thở dốc nặng nề, chậm lại và nhẹ nhàng xoa nắn bờ mông trắng bóng của Thiên Tình, ý nhắc nhở cô không nên quá căng thẳng.

Nếu không phải là lần đầu tiên, cô đã thể hiện sự nhiệt tình như một người dày dạn kinh nghiệm, khiến anh lầm tưởng cô vẫn còn ngây thơ Nỗi đau từ sự chiếm đoạt của anh dần nguôi ngoai, nhường chỗ cho cơn khoái cảm khiến cô run rẩy.

Cô cùng anh bấp bênh lên xuống trong bồn tắm như chiếc thuyền con cô độc giữa màn đêm.

Âm thanh gầm nhẹ đầy khó chịu của anh hòa quyện với những tiếng thở dốc mê mẩn của Thiên Tình Vào khoảnh khắc cuối cùng, anh bất ngờ rút ra và phóng thích bên ngoài cơ thể cô.

Thiên Tình hết hơi xụi lơ ngã lên ngực anh.

Chương 7: Không Được Yêu Tôi

Khi bị đặt lên giường, Thiên Tình cảm thấy cơ thể mình cứng đờ Dù biết rằng không nên quan tâm đến những người phụ nữ xung quanh anh, cô vẫn không thể kiểm soát được cảm xúc của mình.

Cô cũng không thể hèn mọn mà yêu cầu điều đó?

“Thi tiên sinh, có thể ra phòng khách không?”

Thi Nam Sênh chống hai tay bên người cô, nhíu mày hỏi, “Tại sao?”

Thiên Tình không lên tiếng, chỉ yên lặng nắm chặt tấm ga giường.

Anh cười lạnh một tiếng, mắt thoáng nét lạnh lùng nói, “Bởi vì trên giường này có quá nhiều người từng ngủ qua, em ngại bẩn?”

Cô lắc đầu, giải thích: “Không, tôi không có ý đó!” Đôi mắt sắc bén của Thi Nam Sênh như nhìn thấu tất cả.

Ngón tay lượn lờ vén lên mấy sợi tóc rơi rớt bên má cô, giọng nói đầy truyền cảm nhưng lại mang theo tảng băng rét lạnh.

Tiểu yêu tinh, em cần nhận thức rõ về vị trí của mình trong mối quan hệ này Em chỉ là bạn gái giao dịch của tôi, vì vậy đừng nên thể hiện sự ghen tuông hay những trò chơi cảm xúc Tôi rất kiêng kỵ điều đó!

Từng lời của anh vẫn tiếp tục từ tốn vang vọng: “Nhớ kỹ, không được yêu tôi!”

Không được yêu anh? Nhưng mà, biết phải làm sao, em đã yêu anh mất rồi Hơn nữa, còn đã yêu rất nhiều năm…

Có lẽ, sau này vẫn còn sẽ yêu mãi và yêu mãi…

Trong lòng cảm thấy ghen tuông chua sót, môi Thiên Tình lại một lần nữa bị Thi Nam Sênh tấn công mãnh liệt.

Ngay sau đó, Thiên Tình tiếp tục bị cuốn vào trận ái ân điên cuồng…

Thiên Tình nhận thấy Thi Nam Sênh chính là một quái vật tràn đầy tinh lực.

Tối qua, cô đã trải qua một đêm không yên ổn khi bị anh lật qua lật lại nhiều lần Khi không còn sức chịu đựng, cô đã van xin anh tha thứ và cuối cùng anh mới đồng ý dừng lại.

Cô dự định trở về nhà vào lúc nửa đêm, nhưng cảm thấy quá mệt mỏi để có thể đi Khi anh vừa đặt tay xuống, cô đã lịm đi và ngủ say trên giường.

Mặc dù ngủ cũng không được bao nhiêu, nhưng đêm nay Thiên Tình vẫn mơ được một giấc mơ đẹp. Trong mơ có chị, có cha, còn có mẹ…

Cả gia đình như quay trở về thời gian mẹ còn sống chưa mất, dáng vẻ của mẹ thật hiền hòa….

Lúc giật mình tỉnh lại thì đã là tám giờ sáng vị trí bên cạnh cũng trống rỗng.

May thật! Cô đang không biết nên đối mặt với anh như thế nào.

Nhặt quần áo trên đất lên mặc vào, sau đó vào nhà vệ sinh cột tóc lên gọn gàng.

Nước trong bồn tắm vẫn còn nguyên sau một đêm, khiến tôi không khỏi nhớ lại những khoảnh khắc thân mật với anh Gương mặt tôi bỗng chốc đỏ hồng khi nghĩ về những kỷ niệm ngọt ngào đó.

Nhanh chóng ngồi xổm xuống xả hết nước trong bồn tắm thủy xong mới đi ra khỏi phòng ngủ.

“Chào cô, cô dậy rồi hả?” Vừa đi ra, dì giúp việc liền bước tới vui vẻ chào hỏi.

Thiên Tình thoáng nở nụ cười, mắt cũng lấp lánh sáng, “Dì gọi cháu là Thiên Tình được rồi ạ.”

“Cậu chủ đang dùng bữa sáng, cô cũng dùng chung nha, đúng lúc tôi cũng vừa làm xong hai phần.”

Trái tim Thiên Tình nhảy đập thình thịch Cùng người đàn ông mình yêu thương dùng chung bữa sáng, đây là chuyện thật hạnh phúc biết bao.

Cô lịch sự từ chối lời mời của dì, nói rằng không muốn làm phiền và sẽ ra ngoài ăn sau Cô xin dì nhắn lại với Thi tiên sinh rằng cô xin phép rời đi trước.

Thấy Thiên Tình từ chối, dì giúp việc cũng không tiện giữ lại.

Dù sao cậu chủ cũng không có nói mời Thiên Tình ở lại dùng bữa, vì vậy liền gật gật đầu, tiễn Thiên Tình đến tận cổng.

Mười giờ sáng nay còn có hai tiết phải đến lớp, không thể tới trễ!

Thi Nam Sênh buông tờ báo tài chính kinh tế trong tay xuống, cắn một miếng chân giò hun khói hoàng kim, dì giúp việc đi vào thưa.

“Cậu chủ, cô Cảnh vừa đi rồi, cô ấy nhắn tôi nói với cậu một tiếng.” Đi rồi?

Thi Nam Sênh dừng lại một chút, nhận ra rằng mình đã hoàn thành vai trò của một người tình Cô biết rằng sau khi hoàn thành bổn phận, việc rời đi ngay lập tức là điều tốt nhất.

“Biết rồi.” Thi Nam Sênh tiếp tục dùng bữa sáng.

"Dì ơi, cháu cũng muốn ăn cháo đậu bo bo mà dì nấu!" Một giọng nói vang lên từ bên ngoài phòng ăn, ngay sau đó một người bước vào.

Thi Nam Sênh vẫn không đầu quay lại, “Anh cả Mộ, anh thật đúng giờ đấy!”

Một tuần lễ có hết bốn ngày là cậu ấm này tới đây dùng bữa sáng rồi.

Mộ Thiệu Đàm từ chối ý kiến và ngồi xuống đối diện Thi Nam Sênh Khi thấy bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn, anh tỏ ra vui vẻ và nói: “Ô, còn chuẩn bị sẵn cho tôi thế này luôn à? Thôi đi, dì à, hôm nay cứ ăn món này đi, dì không cần làm cháo đậu bo bo nữa, đỡ phải rắc rối.”

“Vâng, cũng được.” Dì giúp việc cười đáp lại sau đó đi ra ngoài.

Mộ Thiệu Đàm cắn miếng sandwich, ngẩng đầu liến nhìn người đối diện, “Tối qua gặp Trầm Âm à?”

“Ừ.” Thi Nam Sênh từ chối cho ý kiến.

Nghe tin cậu lại đổi bạn gái, em trai tô cho rằng cô ấy có vẻ phù hợp Hãy dẫn cô ấy đến ra mắt tôi một ngày nào đó để tôi có thể xem xét.

Thi Nam Sênh uống hớp nước, nhíu mày nhìn Mộ Thiệu Đàm, “Phụ nữ tôi có rất nhiều, không biết cậu cả họ Mộ đây muốn xem người nào?”

Mộ Thiệu Đàm chăm chú nhìn Thi Nam Sênh và chỉ tay vào cổ của cô, cười hài hước nói: “Thật thú vị, tôi muốn biết cô gái nào có thể khiến anh Thi bị cào đến rách da!”

Thi Nam Sênh sờ sờ cổ.

Tối qua, anh đã không kiềm chế được bản thân và chọc giận tiểu yêu tinh, dẫn đến việc cô đã chơi xấu cào vào cổ anh, kết quả là để lại một vết trầy xước.

Chỉ là, anh cũng không chịu thua Trực tiếp đè cổ cô ra mút mạnh hai cái để trả thù.

Có lẽ lần sau cô sẽ không dám làm càn như vậy nữa.

Mộ Thiệu Đàm háo hức hỏi: “Cậu đang nghĩ gì vậy? Kể tôi nghe về cô gái đó đi!” Anh ta thậm chí quên cả bữa sáng vì quá tò mò.

Thi Nam Sênh đang tính nói đại qua loa vài câu để xua tan lòng hiếu kỳ của anh, lúc này quản gia đi trở ngược vào.

“Cậu chủ, cô Cảnh đánh rơi sách ở trong phòng, sáng nay cô ấy quên mang đi.”

“Biết rồi, để trong phòng làm việc đi.” Thi Nam Sênh quay đầu lại đáp.

Mộ Thiệu Đàm nhanh chóng nắm bắt tình hình và hỏi, “Hôm qua cô gái đó đã ngủ lại nhà cậu sao? Tôi nhớ cậu không thường đưa gái về nhà như vậy.”

“Trí nhớ cậu có vấn đề!”

"Có vẻ như bạn đang muốn thay đổi bản thân Nếu bạn thực sự bắt đầu quan tâm đến một cô gái khác, có thể mẹ bạn sẽ mơ thấy điều đó và mỉm cười trong giấc ngủ."

Ngày đăng: 13/04/2022, 01:02

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w