Tiểu Kết Kết Khi Yêu Tiểu Kết Kết Khi Yêu Contents Tiểu Kết Kết Khi Yêu 1 1 Chương 1 Xin Chào! Bắc Kinh 1 2 Chương 2 Đại Mĩ Nữ, Em Càng Ngày Càng Giống Trẻ Con Đấy 7 3 Chương 3 Đồ Ngốc, Học Cách Dùng[.]
Chương 2: Đại Mĩ Nữ, Em Càng Ngày Càng Giống Trẻ Con Đấy
Cuối năm học thứ hai, nhóm Ngũ Vị đang tất bật chuẩn bị tốt nghiệp và hoàn tất các thủ tục xin học lên thạc sĩ Trong khi đó, Điền Bảo Ngọc và Tùng ca ca đã có hơn một năm hẹn hò đầy ngọt ngào.
Sau chuyến thăm Vạn Lý Trường Thành, Tùng ca ca cuối cùng đã trở về với niềm vui, khép lại mối tình không có kết quả với người lạnh lùng như tôi.
Còn tôi thì sao? Tôi thấy mình vô dụng quá, gần 5 năm rồi, cái gì cũng không làm được, chỉ thấy mãi nhớ nhớ thương thương con người kia.
Trong thời gian rảnh rỗi, tôi đã tích cực học các môn năng khiếu như đàn tranh, sáo, đàn nhị, cờ vây và thư pháp Buổi tối, tôi dành thời gian ôn bài cũ, chuẩn bị cho bài mới và làm thêm bài tập, nhờ đó lực học của tôi tăng lên đáng kể, luôn giữ điểm số cao và giành học bổng mỗi kỳ Tôi đã tự học xong chương trình năm 4 và tìm hiểu phương thức học của lớp này Khi thấy bạn bè bận rộn viết luận án, tôi cũng tận dụng thời gian nghỉ để nghiên cứu và chuẩn bị cho chương trình thạc sĩ Với năng lực của mình, tôi tin rằng việc xin học lên thạc sĩ không khó Tôi tự tạo cho mình lịch trình bận rộn để không có thời gian nhớ về một người, mặc dù đêm về, nước mắt vẫn lăn dài trên má, ướt đẫm cả gối.
Vào cuối tháng 8, hội lưu học sinh khẩn trương chuẩn bị cho chương trình chào đón tân sinh viên Trong buổi sáng se lạnh, khi tôi đang luyện đàn, bất ngờ bị Điền Bảo Ngọc kéo vào phòng tắm.
- Cũng chuẩn bị là lưu học sinh năm ba rồi, làm ơn có trách nhiệm một chút với người mới, tiểu cô nương ạ.
Thời tiết tháng 8, kì thật không quá mát mẻ, nhưng so với cái không khí mùa hè Hà Nội, nhiệt độ thấp hơn rất nhiều.
Những người không chú ý đến dự báo thời tiết thường phải đối mặt với những cơn lạnh bất ngờ Tôi, một người thường xuyên ở trong phòng và ít quan tâm đến thời tiết, chính là ví dụ điển hình cho những nạn nhân ngốc nghếch này.
Điền Bảo Ngọc thường xuyên kéo tôi ra ngoài và mặc cho tôi những chiếc váy trẻ con, thể hiện sở thích độc đáo của cô Cô là một ví dụ điển hình cho những người thiếu thông tin về dự báo thời tiết Vì vậy, lần này tôi sẽ trở thành nạn nhân của sự thay đổi khí hậu, chỉ vì sở thích và sự thiếu hiểu biết của chúng tôi.
- Chiếc váy trắng này rất được! Tiểu Hy, tôi cá, thể nào nàng cũng dụ được một đám tân sinh viên thèm nhỏ dãi cho mà xem.
Sau hai năm sống ở Bắc Kinh, làn da nhạy cảm của tôi đã trở nên đẹp hơn rất nhiều Trước đây, ở Hà Nội, làn da tôi chỉ trắng hơn một chút so với người khác, nhưng khi đến đây, tôi cảm thấy mình vẫn kém hơn so với người Bắc Kinh Điều này từng khiến tôi tự ti về ngoại hình, nhưng giờ đây, làn da tôi đã trắng như bạch ngọc, khiến nhiều người ghen tị Sự thay đổi này cũng tôn lên các nét trên khuôn mặt tôi: đôi mắt to đen lấp lánh, hàng mi dày cong vút, hàng mày lá liễu và đôi môi đỏ mọng như trái anh đào Mặc dù tôi còn trẻ hơn so với các bạn cùng lứa, nhưng tôi không muốn trở thành một cô bé, mà muốn thể hiện sự quyến rũ của một người phụ nữ trưởng thành.
Khi tôi xỏ vào đôi cao gót 9 phân, dáng vẻ trở nên quyến rũ và uyển chuyển hơn bao giờ hết Chiếc váy búp bê ôm sát tôn lên những đường cong của cơ thể, khiến tôi tự tin hơn trong đám đông Trước đây, tôi luôn thích nổi bật và thu hút sự chú ý, để người ấy dễ dàng nhận ra tôi giữa bữa tiệc Dù hiện tại tôi cố gắng hòa nhập vào thế giới ồn ào, nhưng khí chất kiêu hãnh của bản thân vẫn không thể phai nhạt.
- Thi thoảng trở về với thói quen trước đây cũng tốt Có một chút hưng phấn vì sự đổi mới vừa lạ vừa quen này…
Điền Bảo Ngọc, với phong cách hiphop cá tính, luôn mang lại nụ cười và sự thoải mái cho những người xung quanh Cô ấy có một cá tính nổi bật, hào sảng và đầy nhiệt huyết, khiến mọi người dễ dàng quý mến Trong thời gian học trung học, tôi cũng từng được yêu mến bởi tính cách tương tự, nhưng khác với Bảo Ngọc, tôi chỉ thể hiện sự thoải mái này với những người thân thiết hoặc trong môi trường mạng ảo, nơi không cần phải giữ lớp mặt nạ lạnh lùng hàng ngày.
Trên xe, nhận được rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ, thích thú, tôi chỉ cười nhẹ gật đầu, yên lặng cho tới khi đến sân bay.
Một xe đã tới trước chờ người, băng zôn khẩu hiệu chào đón phấp phới làm náo loạn cả một vùng.
Lưu học sinh tại đại học A rất nhiệt tình và thân thiện, tôi đã sống cùng họ hơn hai năm Nhớ lại năm trước, khi đón tân lưu học sinh, nhiều sinh viên cũ còn tự nguyện làm hướng dẫn viên và chăm sóc miễn phí cho các tân sinh viên.
Năm nay, có khoảng 20 lưu học sinh đến học bậc cử nhân, thạc sĩ và tiến sĩ, với học lực không thua kém ai.
Khi đi giày cao gót 9 phân, tôi trở nên cao hơn hẳn những người xung quanh, ngoại trừ vài chàng trai cao lớn Tôi cảm thấy ngại ngùng và đã kéo Bảo Ngọc đứng ra mép ngoài để không che khuất tầm nhìn của những người đứng phía sau.
Khi tiếng khẩu hiệu vang lên, tôi và Điền Bảo Ngọc đứng lặng lẽ, nhìn về phía đám tân sinh viên đang kéo hành lý về hội Tôi cảm thấy như muốn bỏ chạy, nhưng giữa hàng trăm người, tôi vẫn nhận ra người đàn ông cao lớn đứng đó Tôi thất thần nhìn anh, nước mắt nóng hổi, trong khi Bảo Ngọc nắm chặt tay tôi.
Tôi lắc lắc đầu, phải nói gì đây, không ai, không một ai ngoài bản thân tôi biết tình cảm của mình dành cho người đàn ông này.
Trốn tránh bao nhiêu lâu, rốt cuộc nó vẫn trỗi dậy khi thấy thân ảnh quen thuộc ấy trong những giấc mơ.
Giữa đám đông chào hỏi và cười nói, tâm trí tôi lại quay cuồng trong cơn đau nhức Tôi đứng lặng lẽ bên ngoài, may mắn có cô bạn thân nhất bên cạnh làm chỗ dựa, nếu không, sự yếu đuối của tôi có thể sẽ bị phơi bày trước mặt anh.
Sự im lặng ngỡ ngàng của tôi kéo dài suốt bữa tiệc chào đón, mặc dù mọi người đang bàn tán về tôi, tôi vẫn không hay biết Chỉ khi Điền Bảo Ngọc nhẹ nhàng véo tôi, tôi mới nhận ra rằng tất cả mọi người trong phòng đang nhìn mình Ngượng ngùng, tôi cố gắng cười và xua tan bầu không khí kỳ lạ.
- Thựa là, hôm trước có xem quảng cáo sữa Fami ở Việt Nam, mới biết người Việt chúng ta có thói quen
”phản ứng siêu chậm khi ăn phải món ăn nào đó tuyệt vời” Đồ ăn hôm nay quả thật không tồi…
Chương 3: Đồ Ngốc, Học Cách Dùng Mũi Để Thở Đi
Sáng hôm sau, tôi bắt đầu hắt xì liên tục do thời tiết lạnh bất ngờ Đêm qua, khi trở về nhà, tôi cảm thấy lạnh cóng và run rẩy, trở thành nạn nhân của việc không cập nhật thông tin thời tiết.
Khi anh nói: "Đại mĩ nữ, em càng ngày càng trẻ con đấy ", anh đã cởi áo khoác của mình và khoác lên người tôi, kèm theo câu đùa: "Nhờ em hướng dẫn, không biết có bị cảm sớm theo em hay không!"
Sáng nay, tôi kiểm tra dự báo thời tiết và thấy trời trở lạnh đột ngột Áo của anh vẫn còn treo trên móc, mang theo mùi hương nam tính và thanh mát của bạc hà, khiến tôi nhớ lại những kỷ niệm khi chúng tôi từng trò chuyện với nhau.
- Khi em hôn anh, em muốn ngửi thấy mùi bạc hà.
- Vì sao? – Anh ngạc nhiên.
- Sạch sẽ, thơm mát, thật sự rất được – Tôi vui vẻ nói.
- Miệng của em có mùi gì?
Tôi nghĩ nghĩ, đỏ mặt trả lời:
- Là mùi kẹo chíp chíp….
- Được rồi, anh thích chíp chíp, thật sự chíp chíp rất mềm, rất dai…
Tôi càng đỏ mặt, anh thật sự rất có óc tưởng tượng với liên tưởng nhỉ?
Thói quen của tôi là luôn mang theo một lượng lớn kẹo chip chip, đặc biệt là vị dâu Kẹo chip chip không chỉ ngon mà còn có hương thơm quyến rũ, và vị dâu là lựa chọn yêu thích nhất của tôi Mỗi lần thưởng thức kẹo chip chip vị dâu, tôi cảm thấy đôi môi mình cũng trở nên mềm mại và đỏ rực như chính viên kẹo ấy.
Vào lúc 7 giờ, tôi mặc áo lông trắng và điều chỉnh áo len trắng sữa ôm sát cùng quần bò đen Sau khi xỏ bốt trắng, tôi tự tin ngắm nhìn hình ảnh hoàn mỹ trong gương Mặc dù mái tóc xoăn kiểu búp bê mà Điền Bảo Ngọc yêu cầu trong suốt hai năm qua được buộc bằng dây nơ trắng xinh xắn, nhưng gương mặt tôi vẫn mang nét trẻ con không đổi.
Tôi cầm chiếc áo khoác xuống phòng anh, mặc dù biết anh có thể vẫn đang ngủ, nhưng tôi sẵn sàng chờ đợi Không rõ lý do gì khiến tôi hành động như vậy, nhưng tôi để cho trái tim dẫn dắt Thật bất ngờ, khi tôi dựa vào tường chờ đợi bên ngoài cánh cửa đóng chặt, nó bỗng mở ra Tôi ngượng ngùng khi thấy anh bước ra, và có vẻ anh cũng bất ngờ không kém Tôi lí nhí đưa chiếc áo khoác cho anh.
- Áo khoác của anh… Tôi sợ… Thực ra là, sáng nay có xem thời tiết, trời sẽ lạnh….
Chiếc áo khoác dài mà anh đang mặc tôn lên vóc dáng cao ráo của anh, khiến tôi cảm thấy xấu hổ hơn khi nhận ra rằng có lẽ anh có nhiều áo khoác để chọn, trong khi tôi lại đang làm việc không cần thiết.
Anh đón lấy áo khoác, ánh mắt tôi không rõ ràng, chỉ cảm thấy máu dồn lên não khi cúi gằm nhìn xuống mũi giày Sau này, anh thừa nhận rằng lần đầu nhìn thấy tôi vào buổi sáng, ánh mắt anh chỉ muốn chiếm lấy tôi Tôi nghiêng đầu thoát khỏi vòng tay anh và nhận xét rằng buổi sáng dường như là thời điểm con người thể hiện bản năng thú tính mạnh mẽ nhất Anh hôn lên cổ tôi, hơi thở nóng rực hỏi lại: "Em nói sao?" Sau đó, chúng tôi đã có những giây phút vật lộn trên giường, nhưng giờ đây, anh rốt cuộc cũng mở miệng.
- Đôi giày này rất đẹp đấy…
- Cám ơn! Nếu thích tôi có thể dẫn anh đi mua một đôi… – Tôi im bặt miệng – Hình như tôi nói nhầm lời thoại rồi.
- Ừm haha – Anh cười sằng sặc.
Đầu óc tôi trở nên hỗn loạn khi bị ảnh hưởng bởi sự hâm mộ từ người khác Tôi thường dễ dàng chỉ dẫn và hướng dẫn mọi người, thậm chí còn dẫn dắt họ trong việc mặc cả Sự nhiệt tình thái quá chính là điều mà tôi nhận ra trong bản thân mình.
Tôi lắc đầu cho đầu óc tỉnh táo, cố gắng giữ nét mặt lạnh lùng băng sương hằng ngày:
- Đi thôi, khuôn viên trường rất rộng, chắc phải đi cả ngày mới hết đấy.
Mất cả ngày để khám phá khuôn viên trường, tôi nhiệt tình hướng dẫn anh đến thư viện, căng tin và giảng đường, đồng thời ghi chú các quán ăn "ngon mà rẻ" Khi chờ xe buýt, tôi cũng ghi lại giờ giấc và lộ trình cho từng tuyến Anh lắng nghe chăm chú và thỉnh thoảng hỏi thêm, giống như một học sinh ngoan Khi dẫn anh đến văn phòng, tôi hỏi giáo viên về lịch trình tốt nhất cho anh, rồi quay sang anh khi cả hai rời khỏi phòng giáo vụ.
- Tìm được giáo sư tốt mà dễ tính thì rất nhanh có thể làm xong nghiên cứu thạc sĩ 3 năm có thể rút xuống
2 năm… Nếu gặp phải giáo sư ghê gớm, anh có làm tới 7 năm cũng chưa xong đâu….
- Em có vẻ rất quen thân với giáo viên trong phòng?
- Tôi có liên hệ qua họ, nhờ hướng dẫn làm luận án thạc sĩ…
- Em chẳng phải mới năm 3 thôi sao?
Trong thời gian rảnh rỗi, tôi quyết định nghiên cứu trước về việc học thạc sĩ, vì tôi tự tin rằng trình độ của mình đã đủ để theo học Thực tế, tôi chỉ muốn kéo dài thời gian ở lại đây thêm một chút nữa.
”Là vì muốn trốn khỏi anh, nên nghĩ sống lâu dài ở bên này…”
Buổi tối, anh có mời tôi bữa cơm cảm tạ, nhưng tôi ngu ngốc từ chối:
- Tôi còn phải về học bài…
Kiểu từ chối trẻ con khiến tôi không hiểu vì sao mình lại nghĩ ra điều đó Tôi thở dài lần thứ n, chán nản và lôi đàn nhị ra để chơi một bài nhạc đầy thê lương, phản ánh sự ngán ngẩm về cuộc sống của mình.
”Lúc này, người hãy nhắm mắt cảm nhận
Không phải vẻ lung linh huyền bí của màn đêm
Người sẽ ở bên cạnh nó
Sự ấm áp của thượng đế hay là của ta
Yêu thì có chi là điểm dừng
Chỉ mãi là trang giấy trong mắt
Sự phóng khoáng của giấc mộng
Sợ rằng chỉ là nơi giao tiếp của tâm hồn ta
Hãy nhìn, chỉ vì vẻ đẹp cao cả của tâm hồn
Con người tuy phải vượt qua bao trắc trở
Họ vẫn chỉ vì tình yêu mà sống
Giọt lệ đột nhiên rơi xuống
Bóng người xa xăm thê lương
Lời chào tạm biệt không âm thanh vang vọng
Vẫn ở mãi nơi đấy chờ đợi những kẻ có đi mà không trở lại.
Võng tai mà nghe Đây là động mạch của thời đại này
Từng âm đập vào vách tường sắt, khóa chặt tương lai
Hãy nhìn, tuyết bay vào tháng 6
Tuy bi thương nhưng mà lại mĩ miều
Chôn vùi những vết nhơ của thế gian… Phiêu bạt… Tan biến…
Tường vi đang nhỏ từng giọt máu
Chìm đắm trong sự bi tráng tàn khốc của thời đại
Hồi tưởng lại chuyện xưa
Có lẽ nên ngủ sâu trong tuyết trắng
Ngày mai, ta dang tay
Nó sẽ là đóa hoa sinh mệnh thánh khiết
Tin tưởng vào sự giáng tâm của ngày ấy
Cho đến khi mộng trùng sinh
Lúc này, người hãy nhắm mắt lại và cảm nhận
Không phải vẻ lung linh huyền ảo của màn đêm
Người sẽ ở bên cạnh nó
Sự ấm áp của thượng đế hay là ta
Chờ đợi trong sự yên lặng Ước vọng cảu ta trong đêm nay
….” Điền Bảo Ngọc từ ngoài bước vào, cũng là lúc: Nỗi đau chôn sâu trong lòng tuyết” ngưng lại.
- Ta nói Quan Vũ Hy nàng, học qua Trung văn mà hát Nhật ngữ, có phải hay không muốn người Trung Quốc tìm tới cửa đập cho một trận.
- Cũng chẳng có gì đáng sợ, lúc tình hình Việt – Trung căng thẳng nhất tôi cũng bỏ sang đây thôi.
- Hừm… Có người tìm nàng kìa, mau mau ra ngoài tiếp cho ai gia, đừng để người ta đợi lâu tắc nghẽn giao thông kí túc xá.
Tôi từ từ đặt đàn xuống và nhìn ra cửa, thấy một người đứng bên ngoài với ánh mắt phức tạp, khó có thể lý giải.
- Anh đi ăn tối về rồi sao?
- Tôi mua chút đồ ăn đêm, muốn đem đến làm quà cảm tạ em.
- Được rồi… Đã nói không cần khách khí…
- Vậy em nhận lấy, tôi còn phải về phòng chuẩn bị bài… – Anh dùng tay quệt quệt mũi cười cười.
- Tôi thỉnh thoảng buổi tối lại lôi đàn ra luyện – Tôi xấu hổ giải thích, ai nói tôi phải về nhà làm bài tập nhỉ.
- Ừ… hay lắm! Có thể đi làm ca sĩ đấ, em nhất định sẽ nổi tiếng.
- Trước kia cũng nghĩ trở thành ca sĩ, chỉ là bây giờ không cần nữa.
- Cho tôi mượn tay của em một chút được không?
Tôi khó hiểu nhìn anh và quyết định chìa tay nhỏ bé của mình ra Anh cầm lấy tay tôi, rút chiếc bút từ túi áo và viết lên đó một dãy số.
- Số điện thoại của tôi Thấy nó đừng reject nhé.
Tôi cảm thấy hơi thẫn thờ khi rút tay về, bàn tay anh lạnh lẽo, không ấm như tay tôi Mọi người thường nói rằng máu trong người tôi giống như khuôn mặt, bên ngoài có vẻ ấm áp nhưng thực chất lại là lạnh lẽo Tôi chính là kẻ máu lạnh.
Anh giúi túi đồ ăn vào tay tôi, lúc này tôi mới gật gật đầu.
- Em thậm chí còn chưa ăn, đã bắt đầu phản ứng trì độn rồi.
Tôi đỏ bừng mặt, miệng rốt cuộc lại phát ra một cái lí do ngớ ngẩn:
- Tôi đói! Anh về! Ngủ ngon
Chương 4: Thỉnh Thoảng Thay Đổi Một Chút Rất Thú Vị
Trước khi đi ngủ, tôi cầm sẵn điện thoại chờ anh gọi, hôm nay có muộn hơn một chút, nhưng anh rốt cuộc vẫn gọi tới:
- Cứ nghĩ em tắt máy rồi chứ……
Tôi nghe thấy tiếng anh cười nhẹ bên kia điện thoại, cũng bất tri bất giác nâng khóe miệng của mình lên cao.
- Mới chia tay một chút thôi mà…
Anh luôn cảm thấy nhớ em, ngay cả khi bên cạnh em Tôi nghe giọng anh buồn bã, không hề hay biết rằng nỗi nhớ của anh cũng giống như của tôi, kéo dài suốt 2 năm, 4 năm và thậm chí 6 năm.
- Đang đỏ mặt sao? – Anh lại cười nhẹ.
- Anh biết… – Tiếng cười vui vẻ lại vang lên, quả thật mặt tôi đã rất đỏ rồi – Bảo bối, em đỏ mặt rất đáng yêu……
Ngủ ngon Tôi vội vàng tắt máy, xoa xoa trái tim như thể nó sắp rơi ra khỏi lồng ngực Chưa đầy bao lâu, điện thoại lại reo lên, và tôi vẫn như mọi khi, nghe theo lời anh mà không một lần từ chối.
- Ngủ ngon nhé, ngày mai gặp.
Tắt điện thoại và đặt nó cách giường một mét, tôi chui vào chăn và ôm Bảo Ngọc đang say giấc.
- Lần này không buông tay, không trốn chạy nữa Có chết cũng phải bám riết lấy cả đời.
Con bé này có vẻ như không phải đang giả vờ ngủ để nghe lén cuộc trò chuyện của tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy nghi ngờ một chút Dù vậy, không lâu sau, tôi cũng đã chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm qua có lẽ hơi mệt nên tôi ngủ thẳng tới hơn 10 giờ, Bảo Ngọc ngồi trên bàn học thấy tôi tỉnh liền cười bí hiểm:
- Mau thành thật khai báo? Hôm qua đi đâu làm gì? Môi như thế nào lại sưng đỏ thế kia.
Tôi sờ sờ môi mình, rất thành thật:
Bảo Ngọc vừa mới uống một ngụm Latte, vội vàng phun hết ra ngoài, cái miệng nhỏ gào lên:
- Gần 3 năm ngày nào cũng ngậm kẹo chip có thấy đỏ đâu? Thành thật khai báo, sẽ được khoan hồng…Tôi đỏ mắt, đáng thương thú nhận:
- Không phải người ta ăn kẹo chíp, mà là người ấy ăn….
- ……… Điền Bảo Ngọc ý cười sâu tới tận đáy mắt, hồi phục tinh thần, vỗ vỗ vai tôi:
Gia gia rất yêu thương bảo bối và thường mua nhiều kẹo chíp chíp cho bé Những viên kẹo này mang đến cho bảo bối hương vị dai dai, mềm mềm, ngọt ngào, khiến người kia luôn thèm muốn được thưởng thức suốt đời.
Tôi lại liếc nhìn điện thoại, đã mở rồi, còn nói hôm nay muốn ăn kẹo chíp chíp đâu Người ta dậy muộn cũng không lo lắng sao?
Sau một lúc chán nản chờ đợi, tôi quyết định đặt điện thoại lên giá sách và lấy luận văn ra làm Tuy nhiên, đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên.
- Bảo bối, ngủ ngon chứ? - Tôi nghe giọng anh lạ lạ, thèm ngủ sao?
- Ngủ ngon Anh thì sao?
- Ngon tới bây giờ mới dậy…
- Em tới phòng anh được chứ?
- Ừ… – Tôi thấy giọng anh lúc này tràn ngập ý cười, cũng vui vẻ lên một chút.
Sau 30 phút, tôi đứng trước cửa phòng anh, tay cầm túi kẹo chíp chíp mà "gia gia" tặng Anh nhanh chóng mở cửa, kéo tôi vào trong như một cơn lốc Hương bạc hà dễ chịu tràn ngập không gian, khiến tôi cảm thấy thoải mái Tôi ngồi trong lòng anh, trao đi những nụ hôn nồng ấm để đổi lại hương vị bạc hà thơm mát mà mình yêu thích.
Tay anh đột nhiên chạm vào người tôi, khiến tôi cảm thấy nhột nhưng không biết phải phản ứng ra sao Tôi vòng tay ôm cổ anh, nhận ra rằng đàn ông được coi là phái mạnh vì họ biết cách chèo chống trong những tình huống khó khăn Trong khi đó, phụ nữ, với sự yếu đuối của mình, cũng có những khoảnh khắc cần dựa dẫm.
Tôi đã quyết định không đếm số lần hôn từ ngày hôm qua nữa vì không nhớ rõ mình đã dừng ở số nào Thay vào đó, tôi nghĩ rằng mỗi ngày nên bắt đầu đếm lại từ đầu để biết đây là nụ hôn thứ mấy trong ngày.
Tới nụ hôn thứ 7, tôi nhận thấy anh có phản ứng bên dưới, khiến tôi cảm thấy hơi xấu hổ Tôi nhận ra sự phát triển của cảm xúc giữa chúng tôi và thấy anh có ý định tiếp cận gần hơn Tuy nhiên, tôi đã tránh nụ hôn thứ 8 của anh và cảm thấy ngại ngùng khi nói ra điều đó.
Tôi đã yêu anh suốt nhiều năm, nhưng năm nay là năm thứ mấy rồi Dù tình yêu kéo dài như vậy, nhưng hôm nay chỉ là ngày thứ hai chúng tôi chính thức bắt đầu mối quan hệ Liệu có phải mọi thứ diễn ra quá nhanh không?
Anh ôm tôi chặt, hơi thở có phần gấp gáp khiến tôi cảm thấy không thoải mái Tôi cố gắng cựa quậy để tránh khỏi cái gậy cứng đang đâm vào người, lo sợ rằng mình sẽ có phản ứng không mong muốn.
- Tiểu Hy, anh cần em……
Cơ thể tôi ngưng trọng trong giây lát khi tôi buông xuôi trước sự khơi dậy từ anh Tôi cởi áo anh ra, mặc cho những lời nói rằng người ta đã tỉnh dậy, và tôi không ngần ngại thể hiện tình cảm của mình, khơi dậy bản năng trong anh Tôi nhẹ nhàng hôn lên cổ và ngực anh, cảm nhận sự kết nối mãnh liệt giữa chúng tôi.
- Được rồi… Em sẽ chịu trách nhiệm……
Vào ngày chủ nhật, chúng tôi âu yếm trở về giường, tận hưởng giấc ngủ trưa sớm hoặc thậm chí ngủ cho đến chiều mà không cần lo lắng về bữa trưa, có thể ăn luôn bữa tối.
Dương Viết Quân đã lột chiếc quần lót ren trắng in nụ hoa của tôi, khiến tôi đỏ mặt và nhắm mắt lại, chỉ nghe thấy tiếng cười của anh khi bắt đầu hôn lên cơ thể tôi Tôi cảm thấy đau đớn và không thể khóc thành tiếng.