M ay mắn gặp được chủ nhiệm họ H ầu sáng suốt, à n a y ta lại là người tự do.
TẾT TRUNG THU ĐẦU TÈN
CỦA MỘT NƯỚC ĐỘC LẬP• • •
N ăm 1945, m ù a Thu. C ách m ạn g tháng T ám thành công. N ước V iệt N am D ân ch ủ C ộng h o à ra đời. C hẳng những người lớn m à trẻ con cũ n g vui sướng được sống trong m ộ t đ ấ t nước đ ã b ắt đầu có tự do và độc lập. N h ớ đ êm T rung T h u đầu tiên trong sáng, lộng lẫy và ấm áp diễn ra ở T hủ đô H à N ội n ăm đó, ông V ũ K ỳ - người th ư ký gắn bó nhiều n ăm với Bác H ồ - đ ã kể lại k h á tỉ m ỉ trong m ộ t thiên h ồ i ký...
V ào buổi chiều ngày 2 1 -9 -1 9 4 5 , tức n g ày 15-8 (âm lịch) n ăm Ất D ậu, Bác H ồ b ảo đ ồng c h í thư ký về n h à trước, còn m ìn h thì ở lại Bắc Bộ p h ủ đón các ch áu thiếu nhi vào vui T ết T rung Thu. Trước đó m ấy hôm , Bác đ ã viết m ộ t lá th ư dài gửi các ch áu nhân ngày tựu trường. L iền đó, N gười viết T h ư gửi tlìiếu nhi V iệt N a m đ ê m
Trung Thu. Thư viết trước cả tuần lễ để kịp đến với các cháu m ình khắp m ọi m iền đất nước, đủ thấy Bác của chúng ta bao giờ cũng chu tất. Đ úng 21 giờ, các cháu có m ặt trước Bắc Bộ phủ. Bác xuất hiện, tươi cười, thân thiết. Tiếng hoan hô, tiếng trống rộn ràng. Sư tử thì nhảy m úa. Tất cả vui sướng, reo hò, kính chúc Bác H ồ sống lâu m uôn tuổi. Bác xúc động bước xuống thềm đón các cháu. T iếng hoan hô càng dậy lên. M ột bạn nhỏ, đứng trước m áy phóng thanh đọc lời chào mừiig. Đ ọc xong, em hô to: “Bác Hồ m uôn n ăm ” thì lập tức, tiếng hô “ M uôn năm ” nối nhau không ngớt... Bác giơ cao hai tay, tỏ ý cảm ơn các cháu, rồi lần lượt, Bác bắt tay từng cháu đứng ở dãy đầu. Á nh m ắt Bác lúc này vui sưófng ạ Ihường. Bằng giọng N ghệ pha lẫn giọng các m iền đất nước, Bác “ vào ch u y ện ” với các cháu rất tự nhiên: “C á c cháu! Đ â y là lời B ác H ồ nói ch u y ệ n ...”. C uối bài nói, trước khi phá cỗ, Bác đề nghị tất cả cùng hô to: ‘T r ẻ em V iệt N am suniỊ sướtìg! ” - "Việt N a m Đ ộ c lập muôn năm!
V à th ế là, tiếng hô của các em rền vang cả m ột vùng Irời...
'T rẻ em V iệt N a m sunq sư ớ n g !” - "Việt N a m Đ ộ c lậ p muôn năm! Tôi n g h ĩ, đấy k hông phải là khẩu hiệu, m à đấy là tấm lò n g khao k h át tột cùng củ a Chủ tịch H ồ C hí M in h , của tất cả thiếu nhi V iệt N am . V iệt N am có Đ ộ c lập, trẻ em m ới được sung sướng. V à, trẻ em su n g sướng thì sự Đ ộc lập kia m ới được thể h iện m ộ t cách cụ thể, thực chất. Trẻ em V iệt N am vui sưóíig, V iệt N am Đ ộc lập m uôn n ăm - sau g ần 60 năm trôi qua, đến h ô m nay và m ãi m ai sau, chắc chắn đó vẫn là những m ục tiêu, là động lực cho m ỗi chúng ta, cho các th ế hệ tiếp nối su y tư và h àn h động.
GS. T ôn T hất T ùng, khi nghe tin Bác H ổ q u a đời ông vừa khóc vừa viết: “Gcìn B á c, không hao
ẹ iờ n g h e B á c nói chính trị h a y lý luận cả, m à c h ỉ nghe những lời nhắc n h ở củ a m ộ t người C h a đ ố i với con N h ớ về T rung T hu đầu tiên của nước V iệt N am Đ ộc lập - H o à bình, cho dù lúc bấy giờ m ột nửa nước phía N am còn b ị tạm chiếm , chúng ta k h ô n ngu ô i cảm phục tấm lòng, niềm k hao khát củ a N gười đối với thiếu nhi, rộng ra là đối với m ọi người, đ ể ai cũng c ó th ể 'T h ẳ n g
liùĩg m à hước, nç;ân^ đầu m à h a y ” (Thơ T ố Hữu). T ôi chợt liên tưỏfng tới m ột đoạn văn trong
T hòi háo Đ ê -li (Ẩ i Đ ộ) ra ngày 2-2-1958:
“Thưa Cụ H ồ C h í Minh! Chúng tôi ôm ch ặt Cụ và o lòng! T ạ i sa o chúníỊ tôi hoan nẹhềnh Chủ tịch H ồ C h í M inh m ộ t cách thân m ậ t như vậy? Vì Cụ là m ộ t trong nỉũúig người hiếm có, m ột kiến trúc s ư đ ã làm cho con nqười khỏi p h ả i sống khom hùỉíỊ. N gư ời kiến trúc sư cao quý nhất là nẹười làm ch o ỉưnẹ những người khác tự thẳng d ậ y r .