Cái giá của sự bình yên hôm nay phải đổi bằng máu, bằng xương của biết bao liệt sĩ, bằng nỗi đau mất mát người thân không gì bù đắp được của hàng vạn, hàng triệu gia đình người Việt chún[r]
(1)Cỏ non Thành cổ,một màu xanh non tơ Bình minh Thành cổ, cỏ mềm theo gió đung đưa
Cỏ non Thành cổ,một màu xanh non tơ
Nào có ngờ nơi thời máu đổ!
Xe dừng bánh trước Thành cổ Quảng Trị mà lời ca ấm áp, truyền cảm Nhã Phương văng vẳng bên tai, theo đường vào Thành Cổ Trước mắt bát ngát màu xanh của cỏ Một khơng gian bình n, tĩnh lặng , màu xanh tràn trề nhựa sống trải ánh nắng vàng rót mật sáng đầu thu Chúng đăng ký viếng thăm sửa soạn hương hoa đến viếng"những người nằm cỏ" nơi này! Tiếng hát người ca sĩ có chất giọng trầm ấm, quyến rũ lại tha thiết vang lên, lại nắm lấy trái tim tôi, làm cho nghẹn thở:
Người vợ nào, người mẹ ngậm ngùi nuốt lệ Khi chồng không trở về!!!
Cho hôm vào Thành cổ
Thắp nén nhang viếng người nằm cỏ !!!
Đến nơi này,chúng cảm nhận điều vừa thiêng liêng lại vừa gần gũi từ mảnh đất lịch sử vừa anh hùng vừa thấm đẫm bi thương Bước chân lên đài tưởng niệm có dáng dấp nấm mồ chung, tất nhẹ bước, hướng lịng tìm đến linh hồn anh hùng liệt sỹ mãi gửi lớp cỏ non có người thân thiết tơi! Từ nghi ngút khói nhang , chúng tơi gửi gió mang lời cầu nguyện cho linh hồn Anh cõi an lành, siêu thoát Tiếng hát Nhã Phương giúp truyền lời nhắn gửi:
Cỏ non xanh tơ, cỏ non xanh tơ
Xin chớ vơ tình
(2)người cựu chiến binh Lê Bá Dương, anh thăm, thắp hương cho đồng đội mình:
Đị lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ
Đáy sơng cịn đó bạn tơi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
câu thơ tiếng của