1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Vi than cua thang nho giup viec kozo no kamisama

18 0 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 18
Dung lượng 205,58 KB

Nội dung

Vị thần của thằng nhỏ giúp việc Vị thần của thằng nhỏ giúp việc Kozo no kamisama Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net Phát hành Nguyễn Kim V[.]

Vị thần thằng nhỏ giúp việc Kozo no kamisama Chào mừng bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ Mục lục Vị thần thằng nhỏ giúp việc Kozo no kamisama Vị thần thằng nhỏ giúp việc Dịch giả: Quỳnh Chi Kozo no kamisama (1920)   Senkichi giúp việc hiệu bán cân phố Kanda   Hôm ấy, vào lúc ánh nắng thu mềm mại trẻo lặng lẽ xuyên qua nô-ren màu xanh thẫm bị bạc phếch buông trước cửa vào, soi vào hiệu Khơng có người khách Bác quản lý ngồi sau quầy giữ sổ sách chiều buồn chán, phì phà hút điếu thuốc vấn, bắt chuyện tán gẫu với người nhân viên trẻ tuổi ngồi đọc báo bên cạnh lò than -Cậu Kô này, sửa đến mùa ăn cá thu ngừ béo ngậy mà cậu thích -Vâng -Chừng tối có khơng ? Đóng cửa hiệu ta ? -Vâng, hay -Mình xe điện theo đường hào ngồi độ 15 phút đến nơi -Vâng, thơi -Đã ăn hiệu rồi, khơng nuốt hiệu quanh ? - Vâng,   Thằng nhỏ giúp việc Senkichi khép nép ngồi ngắn phía sau người nhân viên trẻ tuổi cách người khoảng cách cho phải phép, hai tay để trước bụng tạp dề, nghe mẩu đối thoại nghĩ thầm "À, bác nói chuyện ăn hiệu sushi "   Trên phố Kyobashi có hiệu S đồng nghiệp với hiệu cân Senkichi Thỉnh thoảng Senkichi sai chạy việc đến hiệu S, nên chỗ có hiệu sushi biết rõ Senkichi mong chóng trở thành nhân viên hiệu, để nói giọng người sành ăn có danh phận hẳn hoi để vén cửa nô-ren hiệu sushi mà bước vào -Nghe đâu trai Yôhê mở quán gần hiệu Matsuya Cậu Kô này, cậu có biết chuyện khơng? -Tơi khơng biết bác Hiệu Matsuya chỗ ? -Tôi khơng hỏi kỹ Hiệu Matsuya có lẽ Imagawabashi -Vậy Thế có ngon khơng ? -Thì người ta đồn -Cũng lại tên hiệu Yôhê ? -Không phải Tên Họ đặt tên hiệu mà Tơi nghe nói rồi, mà lại qn   Senkichi nghe chuyện lại thầm nghĩ  "Hóa có hiệu tiếng " "Nói ngon, mà ngon ?" Nó vừa nghĩ vừa cố nuốt nước giãi tứa đầy miệng, cho khỏi kêu lên thành tiếng   Hai ba hôm sau, vào lúc trời tối sập rồi, Senkichi sai có việc đến hiệu S Kyobashi Lúc bác quản lý phát tiền cho Senkichi, đủ mua vé tàu   Senkichi đáp xe điện đường tàu chạy dọc theo hào ngoài, xuống xe ga Kajibashi, cố ý vòng qua trước hiệu sushi Nó vừa nhìn vào nơ-ren bng trước cửa hiệu, vừa tưởng tượng cảnh bác cửa hiệu hăm hở vén bước vào   Lúc đói bụng Miếng sushi nắm với cá thu ngừ có mỡ vàng ngậy trước mắt trí tưởng, nghĩ bụng "Ước ăn, miếng thơi đủ rồi" Lâu lần bác quản lý phát cho tiền mua vé khứ hồi, Senkichi thường mua vé chuyến đi, cịn lúc Lúc bốn đồng xu để dành được, giấu ngực áo nó, kêu xủng xoảng   " Có xu ăn miếng sushi, lại nói bán cho tơi miếng sushi !", Senkichi đành cố nhịn mà qua trước cửa hiệu   Senkichi làm xong cơng việc giao hiệu S Nó lãnh thùng nhỏ mà nặng lạ lùng, đựng cân nhỏ đúc đồng, bước khỏi hiệu   Như bị hút hấp lực vơ hình, Senkichi lại quay trở lui đường vừa qua lúc Thế Senkichi làm vẻ thản nhiên sửa rẽ phía có hiệu sushi chỗ ngã tư, bất ngờ trơng thấy phố bn bên đường, có xe bán hàng có treo quanh xe nơ-ren viết tên với hiệu sushi Thế lò dò sang bên   Thượng nghị sĩ A trẻ B, bạn đồng viện, say sưa giảng giải thú ăn sushi sành điệu phải đứng ăn bốc, lấy miếng sushi vừa nắm xong, chỗ xe bán sushi A nghĩ bụng để hơm thử ăn đứng xem sao, hỏi bạn cho biết chỗ có xe bán sushi ngon có tiếng   Một hôm, lúc trời vừa tối sập, A từ phía phố Ginza sang phố Kyobashi thử lại chỗ xe bán sushi mà chàng nghe tiếng lâu A đến nơi thấy có ba người khách đứng quanh xe A chần chừ giây lát Rồi chàng mạnh dạn vén chui vào Tuy chàng khơng có ý định chen vào đám người đứng đấy, mà đứng sau lưng họ chui nơ-ren Đúng lúc ấy, bất ngờ có thằng nhỏ chừng 13, 14 tuổi chen vào đám người đứng Từ phía sau, thằng nhỏ đẩy A để cố chen vào, lọt vào khoảng trống nhỏ xíu phía trước chàng, đảo mắt nhìn miếng sushi bầy quầy miếng ván gỗ keyaki xe bán sushi -Hơm có nơrimaki khơng ạ? -À, hôm không làm Chủ quán sushi dáng người đẫy đà, vừa nắm sushi vừa đưa mắt nhìn chằm chằm vào thằng nhỏ, đáp Thằng nhỏ phải để làm việc đời, thò tay bốc ba miếng sushi nắm với cá thu ngừ xếp mặt quầy Thế nhưng, khơng hiểu mà cánh tay hăm hở thị ra, bốc miếng sushi lên cánh tay lại trù trừ -Một miếng xu ! Có tiếng chủ nhân Thằng nhỏ lặng lẽ buông tay thả cho miếng sushi rơi xuống trở lại chỗ cũ -Đã cầm lên mà lại để xuống Thật   Chủ quán vừa nói thế, vừa thị tay đặt miếng sushi nắm xong xuống quầy, liền nhặt miếng sushi mà thằng nhỏ bốc lên, mà đem để chỗ ông ta   Thằng nhỏ chẳng nói chẳng Vẻ mặt ngượng nghịu, đứng chôn chân khoảnh khắc Nhưng sau đó, lấy hết can đảm để vén nơ-ren lên, bước ngồi -Lúc sushi lên giá mà Chỉ thằng nhỏ giúp việc mà ăn sushi Chủ quán cảm thấy khó xử, nói Và vừa nắm xong miếng sushi mới, ơng ta thị bàn bàn tay khơng cầm bốc lấy miếng sushi mà thằng nhỏ sờ vào, khéo léo bỏ vào miệng ăn ngấu nghiến hết liền   -Tôi vừa đến quán sushi anh cho -Thế nào? -Khá ngon A kể lại cho bạn nghe chuyện thằng bé Rồi nói tiếp: -Mình thấy tội nghiệp cho Chỉ muốn làm cho thằng bé -Thế lúc anh khơng đãi ln bữa Hễ anh bảo muốn ăn được, mừng -Có lẽ thằng bé mừng, phen phải tốt mồ ! -Sao anh lại tốt mồ ! Anh muốn nói phải can đảm làm thế, ? -Tôi có phải can đảm hay khơng, phải nói muốn làm gần phải dũng cảm Họa rời khỏi xe bán sushi với thằng bé dẫn đến hiệu sushi khác, may cịn khơng chừng B tán đồng: -Ừ nhỉ, anh nói phải   A muốn có số cụ thể để biết đứa nhỏ chàng ấu trĩ viên lớn từ từ nào, nên nghĩ cách để sẵn cân nhỏ buồng tắm Và vài hơm sau đó, ngẫu nhiên mà A đến cửa hiệu Senkichi Senkichi A Nhưng A nhận Senkichi Trong hiệu có bẩy tám cân hành lý lớn nhỏ khác nhau, để nhà, dọc theo chân tường từ cửa vào đến tận góc nhà A chọn cân bé Chiếc cân giống hệt cân hành lý hay để trạm xe, hay hiệu chuyên chở hàng, bé A vợ chàng thích cân xinh xắn Người quản lý cầm sổ ghi hàng theo lối xưa tay, hỏi A: -Thưa quý khách, phải giao hàng đâu -À A nhìn thằng nhỏ giúp việc, nghĩ ngợi chút, nói -Cậu nhỏ giúp việc có rỗi khơng ? -Dạ, khơng -Vậy tơi gấp Cậu đem cân với tơi có khơng ? -Vâng, Vậy để chúng tơi cho đẩy xe theo hầu quý khách A nghĩ đến việc hôm cho thằng nhỏ ăn sushi đâu đấy, để bù lại cho hôm trước không làm -Xin nhờ quý khách ghi lại giùm sổ quý danh địa quý khách A định trả tiền người quản lý lại đến đưa sổ khác mà nói A bối rối Chàng khơng biết rằng, mua cân, theo luật khách phải ghi trao lại cho cửa hiệu số cân danh tính, địa Bị lộ danh tính muốn tốt mồ hơm trước dám cho thằng nhỏ ăn sushi Nhưng không ghi không được, A nghĩ cách ghi bừa tên địa giả vào sổ, đưa trả lại cho người quản lý hiệu   Ông khách chậm rãi thong thả bước Theo sau khách chừng mười mét Senkichi kéo xe nhỏ chở cân Khi đến trước hiệu chuyên nhận chuyển hàng, người khách bảo Senkichi đứng đợi bước vào hiệu Một lát sau cân đóng gói chất lên xe hiệu -Vậy nhờ ông nhớ Cho trả tiền trước Tôi ghi danh thiếp trả tiền Ơng khách nói khỏi hiệu Đoạn ông quay sang Senkichi tươi cười bảo -Cảm ơn cháu Ta muốn đãi cháu ăn Cháu theo ta đến đằng Senkichi cảm thấy có chuyện vừa béo bở mà vừa lạ ghê ghê Thế dù thích quá, nên cúi chào ông khách tới ba lần Họ qua trước cửa hiệu mì soba, lại qua hiệu sushi, lẫn hiệu cơm gà "Đi đâu ?" Senkichi nghĩ thầm, bắt đầu thấy thắc không yên Sau qua gầm đường tàu cao ga Kanda, đến bên hông hiệu Matsuya, lại băng qua đường tàu điện, đến trước quán xép bán sushi phố buôn, ông khách đứng dừng lại -Cháu đợi Ông khách dặn Senkichi bước vào quán Senkichi đặt cần xe kéo xuống đất, đứng đợi Một lát sau ông khách bước Theo sau bà chủ qn cịn trẻ sang trọng, bước Bà bảo Senkichi: -Cậu bé, vào -Ta phải trước Cháu ăn cho thật nhiều vào Ông khách nói rảo bước bỏ trốn, hút phía đường tàu điện Senkichi ngốn hết ba đĩa sushi Nó ăn ngấu nghiến chớp nhống chó gầy cịm, đói khát sục sạo bất ngờ tìm ăn Bà chủ quán giành hẳn cho phịng riêng, có cửa dán giấy shoji đóng kín, phịng khơng có người khách khác, nên Senkichi chẳng cần phải giữ gìn ý tứ cả, muốn ăn thỏa thích đến căng bụng Bà chủ quán đến rót thêm trà, hỏi: -Ăn thêm không ? Senkichi đỏ mặt, đáp -Dạ thôi, cháu đủ cúi gầm mặt xuống Rồi hấp tấp toan -Vậy thơi Nhớ lại đến ăn Vì ơng trả tiền trước mà nhiều Senkichi lặng thinh -Mày với ông chỗ quen biết từ lâu à? -Thưa -Thế Bà chủ quán ngạc nhiên nói đưa mắt nhìn ơng chủ qn vừa bước vào phịng -Người lịch lãm có khác Cịn thằng bé này, mày mà khơng lại đến ăn phiền cho hiệu ta Senkichi vừa xỏ chân vào đôi guốc ghê-ta, vừa cúi đầu chào mà chẳng nói chẳng   A chia tay với thằng nhỏ chạy phía đường tàu điện, vừa đến chỗ ngã tư có đường cắt ngang, chàng đón xe thẳng đến nhà B A cảm thấy nỗi buồn kỳ lạ Hơm trước chàng trơng thấy tình cảnh đáng thương thằng nhỏ, tự đáy lòng chàng cảm thấy thương hại Thế rồi, hơm chàng tình cờ có dịp thực ý định giúp thằng bé Thằng nhỏ mãn nguyện, lẽ chàng thỏa mãn phải Làm cho người khác vui khơng phải điều sai quấy Cịn đương nhiên cảm thấy niềm vui Thế nhưng, có khơng ? Nỗi buồn kỳ lạ này, cảm giác nào? Tại ? Nỗi buồn từ đâu đến? Tâm trạng chàng tương tự thể vừa làm điều sai trái mà khơng hay biết Khơng chừng chàng có ý nghĩ quái gở cho việc vừa làm điều thiện, ý nghĩ bị tâm cống phê phán, quay lưng lại, nhạo báng, khiến chàng không khỏi cảm thấy buồn Nếu coi chuyện cỏn nhẹ nhàng thơi có lẽ chẳng có vấn đề Đằng vơ tình mà quan trọng hóa thơi Có điều dù chẳng làm điều để phải xấu hổ Ít coi khơng làm để lại cảm giác khó chịu A nghĩ Hơm họ có hẹn với nhau, nên B đợi A đến Thế đến tối hôm ấy, hai người xe nhà B đến dự buổi chơi nhạc nhà bà Y Đến khuya A tới nhà Nỗi buồn A, sau gặp B, nghe giọng hát với thật phong phú bà Y, khỏi hẳn -Cảm ơn mua cho cân Đúng A nghĩ, vợ chàng vui mừng với cân nhỏ Con chàng ngủ rồi, vợ chàng kể lại thích -Thế Mà này, lại gặp thằng bé hiệu sushi hôm trước -Thế Mà gặp đâu ? -Đó thằng nhỏ giúp việc hiệu cân -Hy hữu A kể cho vợ nghe chuyện đãi thằng bé bữa sushi, cảm giác buồn rầu sau -Tại ? Mình cảm thấy buồn kể lạ ? Vợ chàng vốn hiền lương nhíu mày lo lắng chiều nghĩ ngợi, bất ngờ lại nói: -Vâng, tơi hiểu tâm trạng Cũng có chuyện Tơi nghĩ có lúc cảm thấy -Thật khơng ? -Vâng Quả thật có lúc Thế ơng B nói ? -Tôi chưa kể chuyện gặp thằng bé với B -Thế Nhưng mà thằng bé giúp việc mừng Bất ngờ bữa ăn ngon mà chẳng mừng Tôi muốn ăn thử Hay điện thoại cho hiệu sushi bảo họ đem đến nhà ?   Senkichi kéo xe khơng tới hiệu Nó no đến căng bụng Từ trước đến giờ, nhiều lần ăn no Nhưng ăn ngon mà đến no bụng, nhớ chưa Bỗng nhiên, nhớ lại lần phải xấu hổ nơi xe bán sushi ga Kyobashi hơm trước Mãi đến lúc nhớ Và rồi, nhận rằng, việc ăn sushi hơm có liên quan đến chuyện hơm trước Nó nghĩ khơng chừng hơm trước ơng khách có mặt Chắc Thế ông cịn biết chỗ ? Nó cảm thấy điều lạ Ờ, mà hiệu sushi hôm dẫn đến lại hiệu mà hơm trước bác hiệu kháo chuyện với Đúng hiệu Tại ông khách lại biết chuyện mà bác cửa hiệu kháo với nhỉ? Senkichi thấy khơng hiểu Đầu óc Senkichi không nghĩ A B nói chuyện với giống bác hiệu Nó biết nghe câu chuyện hai bác hiệu mình, tưởng ơng khách biết câu chuyện ấy, nên hôm ông dắt đến hiệu sushi Nếu thế, khơng hiểu trước đến hiệu sushi hôm nay, lúc qua truớc cửa hiệu sushi khác ông khách qua mà không dừng lại   Dần dà Senkichi nghĩ ông khách ngày hôm người bình thường Mà người biết chuyện bị xấu hổ xe bán sushi, biết hiệu sushi ngon có tiếng mà bác hiệu kháo với nhau, lại thấy thấu tận bụng nó, cho ăn sushi đến thỏa th Nó nghĩ người thường khơng đời làm Có lẽ ơng thần Nếu khơng ơng tiên Nó cịn nghĩ khơng chừng lại thần cáo Inari khác   Sở dĩ Senkichi nghĩ thần Inari có bà bác thờ thần Inari, nên có lúc bà người điên Hễ thần Inarri nhập vào người bà tồn thân bà run bần bật, bà tiên tri điều lạ lùng, chuyện xẩy nơi thật xa mà bà nói trúng vanh vách Nó có lần trơng thấy bà Chỉ có điều thấy lạ, ơng khách thần Inari ơng lại tân thời Dù ngày tin đấng siêu phàm   Nỗi buồn A, theo tháng ngày biến hẳn chẳng để lại dấu vết Thế nhưng, chàng thấy lịng nên khơng thể qua trước cửa hiệu cân phố Kanda Không thế, chàng chẳng muốn đến hiệu sushi Vợ chàng cười bảo: -Thế hay Bảo họ đem đến nhà nhà ăn Xong A chẳng cười mà đáp lại rằng: -Người nhát gan tơi khơng dễ mà làm   10 Càng ngày Senkichi quên ông khách Ông người đấng siêu phàm khơng cịn chuyện đáng kể nữa, mà biết đội ơn ơng vơ Cho dù ông bà chủ hiệu sushi dặn dặn lại bảo lại đến, khơng có ý muốn đến ăn Nó sợ chẳng dám đằng chân lân đằng đầu đâu Mỗi buồn khổ, nghĩ đến ơng khách Chỉ nghĩ đến ơng thấy an ủi Nó tin ngày ơng khách lại ra, đem đến cho ân huệ bất ngờ Tác giả định gác bút Thật tác giả định viết tiếp rằng: muốn biết rõ ơng khách ai, nên thằng nhỏ giúp việc hỏi bác quản lý hiệu tên địa khách Nó đến tìm tận nơi, ngạc nhiên thấy khơng có nhà cửa cả, mà có miếu nhỏ thờ thần Inari Tác giả định viết Thế viết vậy, tác giả cảm thấy tàn nhẫn với thằng bé Vì thế, mà tác giả xin gác bút đoạn nói         Nguyên tác : Kozo no kamisama (1920), Shiga Naoya (18831971)     Người dịch: Quỳnh Chi ( 22/4/2009) Nguồn: http://vnthuquan.net Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn: http://chimviet.free.fr Được bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: tháng năm 2009 ... giúp vi? ??c Kozo no kamisama Chào mừng bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ Mục lục Vị thần thằng nhỏ giúp vi? ??c Kozo no kamisama. .. thần thằng nhỏ giúp vi? ??c Kozo no kamisama Vị thần thằng nhỏ giúp vi? ??c Dịch giả: Quỳnh Chi Kozo no kamisama (1920)   Senkichi giúp vi? ??c hiệu bán cân phố Kanda   Hôm ấy, vào lúc ánh nắng thu mềm... nhỏ thờ thần Inari Tác giả định vi? ??t Thế vi? ??t vậy, tác giả cảm thấy tàn nhẫn với thằng bé Vì thế, mà tác giả xin gác bút đoạn nói         Nguyên tác : Kozo no kamisama (1920), Shiga Naoya (18831971)

Ngày đăng: 25/02/2023, 16:58

w