Hành trình về thị trấn buồn tênh Hành trình về thị trấn buồn tênh Contents Hành trình về thị trấn buồn tênh 1 1 Chương 01 2 2 Chương 02 9 3 Chương 03 13 4 Chương 04 18 5 Chương 05 21 6 Chương 06 25 7[.]
Chương 01
Có những điều ta không biết
Vừa bước chân qua cửa, miệng hắn đã gặm chặt môi anh.
Trong một khoảnh khắc mơ màng, hắn bừng tỉnh thấy mình nằm trên giường trong một căn phòng hẹp, ánh đèn ngủ ấm áp chiếu sáng Khi sờ xuống dưới, hắn nhận ra nước ấm đang thấm ướt vải, cảm giác vừa khoan khoái vừa khó chịu Hắn và anh đã gần gũi, môi chạm môi, và quần đã ướt sũng Anh từ từ luồn mình xuống, cái chạm nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Anh nói Hắn khanh khách.
“Như trái mơ chín, chạm vào toàn nước.”
Hắn đặt tay lên môi anh, cảm giác vừa ngượng ngùng vừa thú vị khiến hắn bùng lên niềm sung sướng Anh nhẹ nhàng cắn vào tay hắn, sau đó thả lưỡi lướt qua từng thớ thịt, tạo nên những chuyển động uyển chuyển.
Mỗi lần gặp anh, thú như sư vụng thịt chó khiến hắn nhắm mắt lại để tận hưởng Hương vị ngọt ngào của đường kính chảy từng giọt, mang lại cảm giác man mát kéo dài Không cần vội vàng, chỉ cần cắn một miếng, vị ngọt tràn ngập khiến hắn nấc liên tục, nhưng chỉ chớp mắt là đã qua Người đàn ông của gia đình thật sự rất biết cách tận hưởng cuộc sống Đột nhiên, tiếng điện thoại reo vang.
Một hồi, rồi lại một hồi Í éo nghe phát sốt ruột.
Anh dừng lại, nghe máy Nheo nhéo tiếng đàn bà Anh ừ qua loa.
Anh nằm vật ra Nhẫn tâm thế đấy, khiến hắn như thế rồi bỏ lại giữa đường.
Hắn bò dậy, ngước nhìn bóng người tối đen sừng sững đã đứng dậy từ bao giờ.
Hắn im lặng, chỉnh sửa quần áo của mình trước khi đứng dậy và bước ra khỏi cửa, không quên liếc nhìn bức ảnh cưới bên giường với vẻ khinh bỉ.
Mùa thu đã đến và đi, trong khi anh đã phai nhạt sắc hương, thì hắn vẫn giữ được vẻ tươi xanh của tuổi trẻ Điều này có lẽ nhờ vào bức ảnh cưới, nơi cô dâu rạng rỡ trong chiếc váy trắng tinh khôi, như những bông xúp lơ nở rộ, thể hiện hạnh phúc tràn đầy.
Linh là nguyên nhân khiến anh kiệt sức, từ khi sống chung, cô ngày càng gầy đi, khiến xương cốt như sắp lộ ra dưới làn da trắng xanh Một lần, sau khi trải qua một cuộc cãi vã, anh đã thổ lộ cảm xúc của mình.
Chết quách đi “Nặng không?”
“Bị thận Cứ yếu suốt Bác sĩ bảo nên kiêng chăn gối Khó mà có bé.”
“Trước khi cưới không khám sức khỏe sao?”
“Biết? Biết sao còn cưới?”
Im lặng Hắn thoáng nghĩ, có lẽ vì cái sự kiêng khem mà anh chọn cưới cô Thế mà khôn.
“Bỏ đi Còn trẻ, thiếu gì.”
“Có nhiều điều em không biết về Linh lắm.”
Liếc nhìn tấm ảnh cưới, hắn tự hỏi điều gì đã khiến mình từ bỏ cuộc sống đầy hấp dẫn để gắn bó với Linh, một cô gái có ngoại hình không mấy nổi bật Linh, với thân hình nhỏ bé và thiếu tự tin, khiến người khác dễ dàng nhận ra sự thiếu thốn về vẻ đẹp Nhiều người có thể cho rằng cô không may mắn khi có một người chồng không biết chăm sóc, nhưng chỉ có hắn mới hiểu những khó khăn mà mình đã trải qua vì cô.
Hắn miễn cưỡng nghe anh chia sẻ về Linh, đặc biệt là đôi mắt của cô Anh cho biết, lý do anh muốn ở bên cô là vì ánh mắt ấy, như hai ngọn nến bền bỉ trong thế giới tàn ác, luôn tỏa sáng và mang lại hạnh phúc.
Một so sánh rõ vớ vẩn.
Hắn tin rằng nếu cô ấy trở về với Phật hay Chúa, mọi chuyện sẽ trở lại như trước Có câu nói “Nên thận trọng với những điều ước”, nhưng hắn không bận tâm.
Hắn rủa thầm cô ả giở quẻ khiến hắn không được ở gần bên anh Chí ít cũng hai tháng rồi.
Những nếp nhăn sâu trên khuôn mặt anh và quầng thâm dưới đôi mắt khiến lòng hắn đau xót Hắn sẵn sàng chịu đựng mọi khó khăn, từ việc trông chuồng cọp đến hót phân lợn, chỉ để vì anh.
Hắn mở cửa phòng bệnh, nhìn vào thấy Linh nằm trên giường với đôi mắt thâm quầng và gương mặt húp híp, thân hình mảnh dẻ đến phát gớm Trong lòng hắn, một suy nghĩ nham hiểm xuất hiện: ước gì Linh chết ngay lúc này, vì cô ta trông đáng chán hơn bất kỳ người ốm nào hắn từng thấy.
Hắn đang nhìn thì cô mở mắt, nở một nụ cười vừa ngọt vừa hiền thắp sáng khuôn mặt mệt mỏi.
“Quân đến à em? Vào đây với chị.”
Cô mời, vụng về xoay nghiêng người.
“Chị cũng vừa thức được một lúc Ngồi đây, chị muốn hỏi em vài chuyện.”
Hắn chào cô, bước vào, đặt mình xuống chiếc ghế cạnh giường.
“Quân này Em với anh Quang thân nhau lâu lắm rồi nhỉ?”
“Anh ấy không nhiều bạn, và cũng hiếm ai hết lòng với anh ấy được như em.”
Tim hắn đập nhanh, không hiểu cô ả đang ẩn ý gì.
Chị đã khiến anh ấy phải chịu đựng nhiều khó khăn và áp lực Gần đây, anh ấy trông rất mệt mỏi và không có thời gian để nghỉ ngơi May mắn thay, em vẫn luôn ở bên cạnh.
“Không có gì.” Hắn đáp, không lấy gì làm nhã nhặn lắm.
“Em tốt với anh chị quá Chị rất áy náy vì đã làm phiền em Nói thực, chị rất quý em.”
Quý mình? Hắn nhìn trân trân Đồ ngu!
“Quân ơi, chị muốn xin em một điều.”
Mắt cô nhìn hắn tha thiết.
“Nhỡ chị có mệnh hệ gì…”
“Đừng nói dại Rồi sẽ qua cả thôi Hồi tuổi em bị cảm thương hàn cũng thế đấy.”
“Em đừng an ủi chi Chị biết em nói thế cốt để động viên chị thôi.”
“Anh Quang Nếu chị không còn, em hãy ở bên giúp đỡ anh ấy nhé.”
“Chị xin em hãy hứa với chị đi.”
Mắt Linh vẫn không rời, ánh cầu khẩn.
“Thôi, được rồi, em hứa.”
Cô ả không hề hay biết về mối quan hệ giữa chồng và hắn, hay có thể cô đã biết nhưng lại chấp nhận tình cảm ấy, tin rằng hắn sẽ chăm sóc anh thay cô Hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong tâm trí hắn, nhưng hắn nhanh chóng bình tĩnh lại và nắm lấy đôi bàn tay đầy dấu vết khổ đau của Linh.
Mắt cô trở lại thư thái.
“Nghe bảo vợ anh Quang ốm?”
“Rõ nhiều sự Chỉ giỏi củ hành.”
Công việc kinh doanh thành công của anh Quang hiện tại phần lớn nhờ vào sự đảm đang của chị ấy Hãy nhớ lại những ngày đầu khi hai người mới cưới để thấy rõ điều này.
“Tao thấy chả được khỉ gì Ăn không nên, ỉa không ra.”
“Nhìn nhận công bằng đi Quân Có nhiều thứ mày không biết, hoặc giả vờ không biết.”
“Thì thôi À… nhớ chú ý cảnh giác Bảo nhé.”
“Thằng em bà ấy à? Nó làm sao?”
“Nó để ý anh Quang lắm Và nó không lạ gì mày đâu.”
Sợ gì hắn Lành làm gáo, vỡ làm muôi.
Một năm sau khi xuất viện, Linh đã hồi phục sức khỏe và khao khát có em bé Anh vẫn chăm sóc cô tận tình và nỗ lực duy trì công việc Dù hắn không bỏ đói bản thân, nhưng điều hắn mong mỏi nhất là được nấu cơm cùng anh.
“Em muốn anh đi với em.”
“Không được Linh chưa bình phục hẳn.”
“Linh Linh Linh Thế còn em? Ai lo cho em?”
Hắn chưa kịp tuôn ra một câu thật láo, anh đã tiếp lời.
Dấu chấm câu đặt xuống, bàn tay hắn vung lên Cửa bỗng nhiên bật mở, Linh lật đật chạy vào, mắt giương to hốt hoảng.
“Hai anh em… Hai anh em làm sao thế?”
Hắn bóp chặt bàn tay lại, dìm giọng xuống.
“Không có gì Bọn em đang bàn chuyện làm ăn Em có công chuyện đi xa cần anh ấy giúp.”
Cô quay sang nhìn anh.
“Thế là sao hả anh Quang? Sao lại từ chối chú ấy?”
“Đừng hỏi anh ấy nữa! Anh ấy có quyền làm những gì anh ấy muốn.”
Hắn vặc lại, bất chấp logic.
“Chú ấy cần anh giúp vài công việc chuyên môn trong lần công tác tới Nhưng anh từ chối Anh nghĩ anh nên ở bên em lúc này.”
Tốt rồi Cơ hội cho hắn đây Hắn hạ giọng, nâng cái nốt buồn bã trong câu nói của hắn lên.
Chương 02
Hãy gặp tôi ở L’amant Petite
Bạn thức dậy lúc sáu giờ hai mươi phút sáng, ánh nắng chiếu qua cửa sổ Ngoài đường, âm thanh của người đi chợ, tiếng xe đạp cành cạch, tiếng còi xe máy, tiếng rao báo sớm và tiếng chó sủa tạo nên một bức tranh sống động của buổi sáng.
Sáng nay là Chủ Nhật, nhưng bạn không thể ngủ thêm vì cuộc sống ở phố cổ không cho phép bạn dậy muộn Có lẽ đó cũng là đặc trưng của cuộc sống những năm 90, không phân biệt tuổi tác.
Bạn đi dạo bên bờ hồ Gươm, nơi mà từ nhỏ bạn đã thắc mắc về cái tên “bờ hồ” mà mọi người thường gọi Khi trưởng thành, bạn nhận ra rằng đây là một cách gọi “thân mật” thay cho tên thật Tương tự như việc đặt tên cho trẻ nhỏ, như Bi hay Bốp, mà mọi người thường sử dụng cho đến khi trẻ không còn thích nữa Hồ Gươm dường như không bao giờ phản đối cái tên “bờ hồ” này.
Mỗi sáng, bạn chạy bộ quanh hồ, ngắm cầu Thê Húc, rặng liễu, cây bàng, Tháp Rùa, và những áp phích cổ động Khi đi qua ngã tư Tràng Tiền, bạn không quên nhìn về Nhà Hát Lớn và Bưu Điện Hà Nội, lúc này đã gần bảy giờ Mọi thứ diễn ra bình thường, cho đến khi bạn thấy một cậu bé nằm trên ghế đá với chiếc hộp gỗ nhỏ đựng đồ đánh giày, nhưng bạn không mấy quan tâm.
Khi gần đến Hàm Cá Mập, bạn giảm tốc độ và dừng lại một vài phút để nghỉ ngơi Sau đó, bạn ghé qua hàng bánh mì đầu phố Cầu Gỗ để mua bữa sáng cho cả gia đình.
Có tiếng xe cấp cứu.
Chiếc xe lướt qua và quay lại hướng bạn vừa đi Bạn nhìn qua vai và nhận thấy xe đã dừng lại gần chiếc ghế đá, nơi có đám đông tụ tập xung quanh.
Bạn tò mò chạy tới, chen qua những bờ vai, chen qua những tiếng xì xào.
“Liệu có kịp không? Thằng bé còn thở không?”
“Công an sắp đến chưa?”
“Tội nghiệp quá, không hiểu có chuyện gì.”
“Còn trong cái túi kia có gì không?”
“Trông thế này thôi nhưng chắc cũng chẳng bé bỏng gì đâu.”
"Ôi, tao không biết thằng này Có khi nó từ nơi khác đến Mày đã thấy nó bao giờ chưa?" Đó là lời của một người bạn khi nhìn thấy một cậu bé trong lúc chạy bộ Bạn không thể nghĩ rằng cậu bé đã qua đời, bởi vì chỉ cần nhìn thoáng qua, bạn vẫn thấy gương mặt cậu hồng hào và đôi môi đỏ tươi.
Rồi bạn trông thấy, trong bàn tay người đã khuất, một tờ giấy với những hàng chữ nhoè nhoẹt Một LÁ THƯ?
Nếu bạn đang đọc bức thư này, tôi cảm thấy rất hạnh phúc Điều này có nghĩa là tôi đã có cơ hội gặp lại bạn và gửi đến bạn bức thư này.
Nhưng tôi biết viết gì đây? Biết đâu, khi đọc xong những điều này, em sẽ ghét tôi?
Nếu một ngày, em không cảm thấy như vậy, thì hãy gặp tôi ở rạp phim L’amant Petite(1) Tôi làm việc ở đó và sẽ đợi em mỗi buổi chiều.
Câu chuyện "Cái chết ở Venice" kể về nhà văn Gustav von Aschenbach, một người đàn ông khoảng 50 tuổi, đã mất vợ từ sớm Trong chuyến du lịch đến Venice, ông tình cờ nhìn thấy cậu bé Tadzio với vẻ đẹp phi thường, tượng trưng cho nghệ thuật và sự hoàn hảo mà ông theo đuổi Mặc dù sức khỏe suy yếu và có ý định rời khỏi Venice, ông lại bị cuốn hút bởi Tadzio và quyết định ở lại, lặng lẽ theo dõi cậu từ xa Ông trải qua những giấc mơ dằn vặt và khát khao thổ lộ tình cảm nhưng không bao giờ dám nói ra Trong khi đó, một dịch bệnh khủng khiếp đang lan tràn ở Venice Cuối cùng, ông đổ bệnh và chết trên chiếc ghế nơi ông lần cuối ngắm nhìn Tadzio.
Sau này, em có thể thấy buồn cười và nghĩ rằng tôi không bình thường, nhưng tôi thực sự cảm thấy điên rồ với những suy nghĩ mù quáng Tôi từng không tin vào tình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng những ngày không gặp em, tôi vẫn tự hỏi liệu khoảnh khắc chúng ta gặp nhau có thực sự xảy ra Tôi sợ rằng nếu chúng ta không gặp lại, nếu tôi không gửi bức thư này, tôi sẽ quên mất em Em sẽ biến mất như quá khứ luôn phai nhạt, trừ khi tôi có thể giữ lại bằng chứng về sự tồn tại của em trong hiện tại, và hy vọng em cũng giữ lại một chút gì đó từ tôi.
Tôi yêu em và không muốn mất em giữa dòng đời Tôi lo lắng về việc sẽ già đi mà không có em bên cạnh Dù không biết cách che chở hay giúp đỡ em, tôi vẫn luôn trăn trở về điều đó Em là một người xa lạ trong ký ức của tôi, nhưng tình yêu dành cho em vẫn còn vẹn nguyên.
Đây là lần đầu tiên tôi trở lại Hà Nội, cảm giác như đang đi du lịch thật thú vị Tôi chuẩn bị kỹ lưỡng với ba lô, quần áo đẹp và đầu tóc gọn gàng, cảm thấy rất sạch sẽ Trong những ngày qua, tôi tiêu tiền thoải mái mà không lo lắng, giờ thì túi đã rỗng nhưng tôi không bận tâm Dù ai nói gì, tôi vẫn tự tin vào khả năng kiếm tiền của mình và không nghĩ sẽ phải tiêu thêm đồng nào trong ngày hôm nay.
Sáng sớm, đường phố yên tĩnh và vắng vẻ Tôi khởi hành từ bến xe gần cầu Long Biên, thong thả đi bộ về hồ Tây và hỏi đường trên hành trình Khi đến hồ Tây, tôi sẽ tới Lăng Bác để khám phá những điều thú vị, bởi nhiều người nói rằng đây là một điểm đến không thể bỏ lỡ.
Khi đến Hà Nội, việc thăm Lăng Bác là điều không thể bỏ qua Dù đã đi bộ gần một tiếng đồng hồ, nhưng khi đứng trước quảng trường xanh mướt cỏ, tôi lại cảm thấy e ngại và không dám tiến lên Những người lính trong quân phục khiến tôi cảm thấy sợ hãi và tự ti về bản thân Cuối cùng, tôi quyết định quay lưng rời đi, không muốn để nỗi buồn chiếm lấy tâm trí mình.
Sáng nay, tôi lang thang quanh trung tâm Hà Nội, nơi tôi từng sống cách đây mười năm Thủ đô đã thay đổi quá nhiều, mọi thứ trở nên xa lạ và tôi không còn nhận ra các con phố nữa Giờ đây, tôi không biết tìm đâu một bát bún thang Tôi tự hỏi, mười năm nữa, Hà Nội sẽ ra sao? Có lẽ sẽ rất đông đúc với nhiều ô tô, khi mà trước đây chỉ có ít xe máy mà giờ đã nhiều đến vậy.
Chương 03
Chiều nay, cửa biển gió lộng, ánh nắng cuối ngày lung linh trên mặt sóng bạc phếch Tiếng sóng ầm ầm vỗ về bờ cát, trong khi chiếc tàu đánh cá mạnh mẽ đối đầu với những cú dập của sóng Những con sóng liên tục thay phiên nhau, dập phải dập trái, như muốn thử thách sức mạnh của tàu cá giữa biển trời bao la, mênh mông và xanh thẳm.
Gió mạnh thổi, mây đen ùn ùn kéo tới, khiến mặt biển dần nhuốm màu xám Từ xa, biển giống như vết mực đen loang ra, đe dọa nuốt chửng bờ cát Ánh sáng vàng yếu ớt của ngày tàn cũng bị mây đen nuốt gọn như một miếng mồi ngon.
Mưa đến thật vội vã, tạo nên sự náo động trên mặt cát nóng bỏng sau một mùa khô hạn Chỉ trong chốc lát, những hạt mưa mang đến không khí mát lạnh, bao trùm mọi thứ bằng sự dịu dàng và tinh khiết.
Ngồi trong nhà nhìn ra sân, chỉ thấy một màu trắng xóa mù mịt Những đứa trẻ trong xóm cởi trần, hạnh phúc nhào ra tắm mưa, một niềm vui hiếm hoi sau nhiều tháng trời khô hạn Cơn mưa đến như một phép màu, gột rửa mọi thứ, mang lại sự mát lành và niềm hạnh phúc cho lũ trẻ nghèo khổ, đang oằn mình trong cái nắng gay gắt.
Chị Hai tôi đội chiếc nón lá tưa tải, dầm mình trong cơn mưa vừa chạy vào nhà vừa kêu:
Dũng cần sự trợ giúp để kéo tàu cá vào bãi đậu vì nó bị đứt thừng Hãy nhanh chóng ra đó hỗ trợ Dũng, trong khi tôi sẽ gọi thêm người trong xóm đến giúp.
Chị tôi vội vã chạy vào mưa, hình ảnh lúp xúp của chị dần khuất sau màn nước Tôi hối hả ra bãi đậu, những giọt mưa lớn rơi vào má và lưng, mang đến cảm giác tê tái Ngày bão tố đó, khi tía tôi ra biển và không trở về, đã khắc sâu nỗi sợ hãi mưa bão trong tôi, một nỗi sợ đầy ám ảnh và đau đớn.
Dũng đang gồng mình kéo chiếc tàu lớn về phía đất liền, thể hiện sự rắn rỏi và kiên định của một người đàn ông thực thụ Khi tôi tiến lại gần và nắm lấy sợi dây thừng, Dũng không cần nhìn lại mà vẫn cất tiếng nói, cho thấy sức mạnh và quyết tâm của anh trong công việc này.
- Em ra đây chi vậy? Không ở nhà với má đi! Ngoài đây mình anh với mấy anh em khác cũng được mà. Dạo này má hay đi lung tung
Ghì một cú thật mạnh, tôi đáp:
Anh lo lắng rằng nếu ở ngoài, sẽ bị tàu cuốn đi Với trời mưa, mẹ có thể không ra ngoài Chị Hai đã gọi mấy anh em khác về để trông chừng mẹ, anh hãy yên tâm.
Dũng “ừ” một tiếng rồi kéo tiếp, giằng co một hồi lâu cuối cùng con tàu đánh cá cũng cập bãi an toàn Tôi thở phì một tiếng:
- Anh thấy sao nếu em đi biển?
Dũng nằm sóng xoài ra mặt cát, nhìn tôi và đáp:
- Biển còn ám ảnh với em như vậy sao Hải?
Câu hỏi của Dũng khiến tôi chợt ngẩn ngơ, vì biển đã trở thành một phần sâu sắc trong tâm hồn tôi từ thuở nhỏ, gắn liền với những ước mơ và hoài bão lớn lao Tía tôi đã dạy tôi về biển cả, nhưng chính biển cũng đã mang đến cho tôi một bài học đau thương, với cái giá phải trả là sự mất mát của Tía.
Dũng choàng dậy ôm tôi vào lòng và thì thầm:
- Trả biển cả về quá khứ đi em, đừng giữ làm gì Mình về nhà thôi, Má đang đợi đó.
Tôi nhìn ra biển, gió thổi mang theo vị đắng của sóng nước Chiều mưa, sóng vỗ mạnh, cuộn trào và vỡ thành bọt trắng Trên đường về nhà, mưa rả rích, những giọt mưa nhẹ nhàng kéo dài Hàng phi lao rũ xuống, chùm bông trắng bay theo gió, tiếng sóng biển vang vọng âm ỉ.
Vừa về tới nhà, chị tôi hất hả vẻ mặt lo sợ chạy ra:
- Không thấy má ở trong nhà Hải ơi!
Người tôi chết lặng khi nhớ lại hình ảnh má thường đi đâu, trong khi tôi chạy như điên qua gò cát Đồi Mộ Gió chiều mưa thật ảm đạm với những đám cỏ sóng xoài bên ụ cát Má tôi cầm chiếc áo ướt sũng bên nấm mộ của Tía, khiến trái tim tôi thắt lại và cổ họng nghẹn lại, chỉ biết ngước nhìn má rì rầm bên mộ Tía.
- Ông tệ thiệt! Chiều sắp ra khơi mà không thèm mang theo cái áo khoác lên người, để ình mẩy đen thui như con khô cá đuối.
Tía đã mất hơn nửa năm, nhưng đối với Má, Tía vẫn còn sống và ra khơi như trước Ngày Tía cùng sáu người trên tàu không trở về sau cơn bão cũng chính là ngày mà Má tôi rơi vào trạng thái lúc tỉnh, lúc mê như hiện tại.
Ngày hôm đó, mẹ tôi cầm chiếc áo của ba ra bãi biển, gọi tên ba suốt đêm không ngừng Chiếc quan tài chỉ chứa vài bộ đồ của ba, và đồi Mộ Gió lại đón thêm một người mới, đó chính là ba tôi Gió thổi qua những tán cây, vang lên như tiếng khóc chào đời của một đứa trẻ.
Tôi ngồi xuống cạnh Má và thỏ thẻ:
- Không về nấu cơm chiều cho Tía bỏ bụng ra khơi sao má!
Má tôi cười đáp: “Ờ há, Má quên thôi về bây!” Tôi dìu Má về trong cơn mưa rả rích, bóng hai má con nhạt dần sau đồi Mộ Gió.
Trời khuya, mưa đã tạnh, ánh trăng non bắt đầu xuất hiện, chiếu sáng nhẹ nhàng trên những hạt cát lấp lánh Tiếng sóng biển vỡ òa theo cơn gió lạnh, hòa cùng âm thanh võng kêu cót két nơi tôi nằm, tạo nên một không gian yên ả Khi nghe tiếng chị tôi trở mình, tôi cảm nhận có điều gì đó bất thường và lập tức cất tiếng hỏi.
- Có chuyện gì mà Hai ngủ không được vậy? Nói em nghe đi.
Chị tôi thở dài, chống tay ngồi dậy:
Sau khi Tía mất, tôi cảm thấy lo lắng và trống trải hơn bao giờ hết Ngôi nhà giờ đây trở nên hiu quạnh, thiếu vắng sự mạnh mẽ và kiên cường mà Tía mang lại Trước đây, dù có khó khăn gì, Tía luôn là chỗ dựa vững chắc, nhưng hiện tại, tôi cảm thấy như ngôi nhà mình đang ở trên một con tàu khẳm, chỉ cần một cơn sóng nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ đổ vỡ.
Tôi trấn an Hai bằng giọng cứng rắn:
Chương 04
Mặt trời đã lẩn khuất từ lâu, và anh vẫn ngồi đó, điếu thuốc trên tay, chưa ăn uống gì từ khi trở về nhà Căn phòng trở nên rộng thênh thang với chỉ một mình anh, giữa những đồ vật được sắp xếp gọn gàng Sự im lặng của anh thật lạ thường, khiến tôi chỉ biết đứng nhìn từ góc tối Hôm nay là một ngày đặc biệt…
Thời gian đang quay ngược cho tôi trở lại thủ đô Paris năm nào.
Mùa thu Paris mang đến những khoảnh khắc đẹp đẽ, nhưng cuộc sống hối hả khiến nhiều người quên đi vẻ đẹp xung quanh Những cư dân thành phố thường chui rúc trong ga tàu điện ngầm và văn phòng, ước ao có thời gian nghỉ ngơi và thoát khỏi nhịp sống bận rộn Họ giống như những "người khốn khổ" của Victor Hugo, cùng với chúng tôi, những sinh viên xa quê, cũng đang vật lộn với bài vở và nỗi nhớ nhà Tuy nhiên, vẻ đẹp bốn mùa của Paris phần nào an ủi chúng tôi, giúp quên đi những lo toan thường nhật.
Khi tôi đặt chân đến Paris, lòng tôi tràn đầy niềm tin và hy vọng, trong lúc mùa thu đang dần về với những chiếc lá chuyển màu Bầu trời xanh rực rỡ ánh nắng nhưng lại dịu dàng, khiến tôi, một người vừa rời khỏi vùng nhiệt đới, cảm thấy rằng "trời lạnh lắm anh ơi".
- Trời này là mát chứ em, vừa qua mùa hè, ở đây nóng lắm.
- Nóng lắm là cỡ bao nhiêu độ?
- Thông thường thì khoảng 28, 30 độ, có khi lên đến 35 độ Đương nhiên là em không thể so sánh với Việt Nam của mình được rồi.
Con đường từ phi trường về thành phố dài thăm thẳm, với những cánh đồng cỏ trải dài và những mái nhà xa xôi Những con bò ngơ ngác giữa màu xanh bạt ngàn, cùng với những chiếc quạt năng lượng gió hiện ra lớn nhỏ trên đường đi Con đường ngoằn ngoèo uốn lượn qua những cánh rừng đầy màu sắc lá, tạo nên một khung cảnh sống động giữa bầu trời xanh trong Cuộc sống mới đã thật sự bắt đầu.
Anh hướng dẫn tôi từng bước, từ cách đi metro, đi chợ đến làm giấy tờ, và anh cũng là hàng xóm đầu tiên của tôi trong khu nhà có nhiều studio nhỏ Chúng tôi chỉ mới gặp nhau lần đầu tại sân bay, mặc dù đã biết nhau qua một diễn đàn sinh viên Việt Nam tại Pháp Thật kỳ lạ, tôi cảm thấy tin tưởng và nghe lời anh, dù tôi một mình đến đây, tiếng nói còn chưa vững, và không biết sẽ ra sao nếu gặp phải tình huống xấu.
Dù ban đầu tôi không tin anh, nhưng theo thời gian, tôi nhận ra rằng cuộc sống ở xứ người tạo ra sự đồng cảm và gắn kết giữa con người Chia sẻ cùng cảnh ngộ khiến mọi người dễ dàng thông cảm với nhau hơn Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng cuộc sống vẫn đầy rẫy những bất ngờ, với cả người tốt lẫn kẻ xấu.
Ngày xưa, khi mới đến đây, tôi cũng không biết gì và đã nhận được sự giúp đỡ từ những anh chị đi trước Hiện tại, tôi đã có kinh nghiệm hơn và có thể hỗ trợ những bạn trẻ mới bắt đầu.
Khi mười tám tuổi, tôi bắt đầu cuộc sống tự lập, nhưng thực tế không như tôi tưởng tượng Những giấc mơ về cuộc sống du học tại Paris dần tan biến khi tôi phải đối mặt với nỗi cô đơn và sự khó khăn trong việc hiểu bài giảng Tôi trở nên ít nói và lặng lẽ, không có bạn bè nào sau học kỳ đầu tiên Sự nhút nhát khiến tôi cảm thấy lạc lõng, chỉ có một người bạn duy nhất mà tôi thường chia sẻ tâm tư, và có những lúc tôi không kìm được nước mắt trước mặt anh.
Thời gian trôi qua, tôi nhận ra thuyết tiến hóa của Đac-Uyn hoàn toàn chính xác, đặc biệt là qua sự chọn lọc tự nhiên Tôi đã tiến hóa không phải về hình thể mà trong tư duy, suy nghĩ và hành động Mối quan hệ giữa tôi và anh cũng ngày càng phát triển, không còn chỉ là tình bạn hay tình anh em Dù tôi cố gắng chối bỏ cảm xúc này, tôi không thể phủ nhận rằng tôi đã có sự tiến hóa trong tình cảm và không bao giờ nghĩ mình lại thích con trai.
Tình yêu là một khái niệm vô thường và khó nắm bắt, điều này khiến chúng tôi, những học sinh ngày trước, luôn say mê với những bài giảng của cô giáo ngữ văn về Xuân Diệu và các bài thơ tình bất hủ Dù không phải là người lãng mạn và chưa từng trải qua tình yêu trước đó, tôi vẫn ghi nhớ tên anh như mối tình đầu tiên và cũng là cuối cùng trong cuộc đời mình.
Khi tôi bước vào năm hai đại học, bạn trai tôi đang chuẩn bị cho việc bảo vệ luận án tiến sĩ Dù có vẻ già dặn với cặp kính dày, anh chỉ mới hai mươi bảy tuổi, và ở đây có nhiều tiến sĩ trẻ Khí hậu mát mẻ và tư duy thoải mái khiến con người trẻ trung hơn Tôi thường ganh tị với sự trẻ trung của anh, trong khi tôi luôn cảm thấy mình già trước tuổi Sau một thời gian gắn bó, chúng tôi phát triển một tình cảm đặc biệt mà tôi gọi là tình yêu, mặc dù lúc đó anh vẫn có bạn gái Có lẽ chúng tôi đang bước vào một cuộc phiêu lưu tình cảm không có bắt đầu hay kết thúc rõ ràng, với quá khứ mờ mịt và tương lai chưa xác định.
Một mùa đông lạnh giá, tôi đang ở năm thứ ba của đời sinh viên và chuẩn bị đón Giáng sinh Tuyết rơi dày đặc, được cho là chưa từng thấy trong nhiều năm qua Vào lúc hơn mười một giờ đêm, anh gõ cửa phòng tôi, và tôi vẫn còn thức, như mọi sinh viên khác thường không ngủ trước giờ đó.
Tôi khoác chiếc áo phông và cùng bạn ra ngoài, nơi tuyết đã ngừng rơi, biến bãi cỏ xanh thành một khung cảnh trắng xóa Chúng tôi hì hục lăn lăn, nắn nắn hơn một giờ đồng hồ để tạo hình ông già tuyết, dù hơi gầy nhưng vẫn mang đậm nét Việt Nam Trời lạnh nhưng chúng tôi lại cảm thấy nóng sau khi làm việc vất vả Mệt nhoài, chúng tôi ngồi phệt trên tuyết, im lặng ngắm nhìn thành quả lao động của mình cho đến khi anh bỗng cất tiếng.
- Anh chia tay bạn gái rồi.
Tôi chẳng thay đổi sắc mặt, không mừng rỡ cũng chẳng có một chút cảm thông, lạnh lẽo như chính bãi cỏ trắng xóa lúc này.
- Anh không biết làm sao? Chắc tại bọn anh không còn yêu nhau nữa.
Tôi cảm thấy im lặng và lạc lõng, như một cái cây cô đơn giữa mùa đông, bị đè nặng bởi những lớp tuyết dày đặc bám vào thân và cành lá.
Anh chưa từng trải qua cảm giác như thế này trước đây Từ năm ngoái, anh nhận thấy mình thường xuyên suy nghĩ lung tung hơn, nhưng anh không muốn những suy nghĩ ấy ảnh hưởng đến cuộc sống Thay vào đó, anh đã tập trung vào công việc Giờ đây, sau khi bảo vệ luận án xong, anh có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, và những suy nghĩ đó lại bắt đầu chiếm lĩnh tâm hồn anh.